Chương 20: (Vô Đề)

Sau khi rời khỏi phòng quan sát, các phụ huynh còn có một buổi phỏng vấn ngắn ở phòng bên cạnh. Khi họ trở lại biệt thự nhỏ, thời gian đã khá muộn, hầu hết các bé đều đã đi ngủ.

Ngoại trừ một cậu nhóc khiến người ta phải đau đầu.

Vừa bước vào phòng khách, Diệp Mai đã thấy con trai mình đang hất cằm, vẻ mặt đầy sự bất phục. Ngay khoảnh khắc đó, mọi lời tự trấn an tâm lý mà cô chuẩn bị sẵn đều sụp đổ hoàn toàn. Dù chưa biết đứa con nổi loạn này đã làm gì, Diệp Mai vẫn cảm thấy một luồng khí xộc thẳng lên não, lồng ngực bức bối khó tả.

"Lục Lục!" Diệp Mai khẽ nhíu mày, đi tới nhìn cậu nhóc. "Sao con còn chưa đi ngủ?"

Thấy mẹ về, đôi mắt nhỏ của Lục Lục hơi mở to, cậu mím môi, rồi cúi đầu thở dài một hơi thật dài: "Không có gì ạ, sao mẹ về nhanh thế?"

Diệp Mai vẫn cau mày: "Sao, con không hoan nghênh mẹ à?"

Lục Lục chỉ liếc nhìn mẹ một cái, tay nhỏ vò vò chiếc gối ôm, cúi đầu không nói năng gì. Việc giao tiếp với đứa trẻ này rõ ràng là một thử thách lòng kiên nhẫn. Diệp Mai liếc nhìn cậu nhóc, lười phải so đo thêm, liền túm lấy mũ áo của Lục Lục, dùng lại "chiêu thức" kéo lê quen thuộc.

"Xin lỗi nhé, đã làm phiền mọi người rồi, tôi dẫn con về ngủ đây." Diệp Mai nở nụ cười nhẹ với người dẫn chương trình và nói vài lời xin lỗi với ống kính quay phim. Nhưng vừa quay người đi, nụ cười của cô lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng, xách "con cá mắm" Lục Lục chạy thẳng về phòng ngủ.

Lục Lục bị kéo đi như một con cá khô, chiếc gối ôm kéo lê trên mặt đất, gương mặt lộ rõ vẻ chán đời.

Nhiễm Kỳ – fan hâm mộ trung thành đứng bên cạnh – nhìn thấy hành động của nữ thần thì mắt sáng rực, không tự chủ được mà thán phục: "Đúng là nữ thần của em, đến cả trẻ con cũng dễ dàng chế ngự!"

Chiều hôm ấy, gió xuân hây hẩy.

Phía sau biệt thự có một khoảng sân rào lại trồng đầy hoa, đa số là hoa nghênh xuân vàng rực đang nở rộ lung linh dưới nắng.

Thẩm Từ là người về cuối cùng. Buổi phỏng vấn của anh kéo dài nhất, lại còn bị phó đạo diễn giữ lại bàn về việc tận dụng lưu lượng của anh để lên hot search. Hiệu ứng livestream buổi sáng rất tốt, họ muốn nhân cơ hội này tăng nhiệt cho chương trình. Thẩm Từ trả lời qua loa cho xong chuyện, vừa thấy quản lý đến là lập tức "chuồn" ngay.

Bước chân vội vã, khi anh về đến phòng khách thì đã chẳng còn ai. Đẩy cửa phòng ngủ ra, thấy Tuế Tuế đang cuộn tròn thành một cục nhỏ, ôm chặt ba lô ngủ ngon lành, hơi thở của Thẩm Từ bất giác nhẹ đi. Anh đi tới bên cạnh bé, cử động nhẹ nhàng nhất có thể, mở chăn ra đắp cho Tuế Tuế.

Tuy tiếng động rất nhỏ, nhưng Tuế Tuế ở nơi xa lạ nên ngủ không sâu, đôi mi mỏng khẽ rung rinh.

Bé nhíu mày, đấu tranh một hồi rồi mơ màng mở mắt, lấy tay dụi dụi: "Anh trai?"

Thấy anh trai ở bên cạnh, Tuế Tuế ngơ ngác ngẩng đầu, cứ ngỡ mình đang mơ: "Sao anh lại vào trong giấc mơ của em thế này~" Tuế Tuế nở một nụ cười mềm mại.

Trái tim Thẩm Từ như tan chảy trước đôi mắt lấp lánh của em trai, ánh nhìn lạnh lùng thường ngày giờ đây tràn ngập sự ấm áp. "Anh không ở trong mơ của em đâu." Giọng anh cực kỳ nhỏ, nhưng trong căn phòng tĩnh lặng, Tuế Tuế vẫn nghe rất rõ.

Khuôn mặt nhỏ ngẩn ra một chút, Tuế Tuế "A" một tiếng, bộ não mờ mịt suy nghĩ hồi lâu rồi mới lộ ra mấy chiếc răng sữa nhỏ xíu: "Vậy có phải là em chạy vào giấc mơ của anh không ạ?"

Thẩm Từ không nhịn được mà mỉm cười, không gật đầu cũng chẳng lắc đầu, chỉ xoa mái tóc xoăn rối bù của bé: "Ngủ tiếp đi."

Tuế Tuế định bảo không ngủ nữa, nhưng khi mặt vùi vào gối, bé không thể cưỡng lại cơn buồn ngủ, đôi mắt nhỏ lại lim dim khép lại: "Vậy... vậy em đi khỏi giấc mơ của anh đây..."

Thẩm Từ nghe bé lầm bầm vài câu rồi tiếng nói nhỏ dần. Tuế Tuế đã chìm vào giấc ngủ lần nữa.

Sợ bé ôm ba lô ngủ không thoải mái, Thẩm Từ từ tốn rút chiếc túi ra khỏi vòng tay bé. Tuế Tuế khi ngủ không có lực, không phản kháng gì đã buông tay. Anh đặt ba lô sang một bên, nhét vào lòng bé một chiếc gối ôm, tém lại góc chăn rồi nhẹ nhàng đi tới chiếc sofa đơn duy nhất trong phòng để chợp mắt một lát.

Cùng lúc đó, tại phòng của Diệp Mai.

Diệp Mai nhìn con trai đang ôm gối không biết đang nghĩ gì, cô phải cố nén sự bực bội, hắng giọng: "Lục Lục, chúng ta nói chuyện nghiêm túc được không?"

Lục Lục túm lấy góc gối, bĩu môi không vui, hừ một tiếng quay mặt đi. Diệp Mai thấy tính khí con trai lớn quá, sự kiên nhẫn cũng bay sạch, cô trợn trắng mắt: "Con giống ai mà lúc nào cũng như cái bong bóng thế, bên trong toàn chứa hơi đốt?" Đã vậy còn đụng là nổ, phiền chết đi được!

Nghĩ đoạn, cô đẩy hết trách nhiệm lên đầu chồng mình: "Chắc chắn là giống bố con rồi, cả ngày trưng ra cái mặt lạnh lùng làm người ta phát bực. Gen nhà họ Lục đúng là hố người mà." Cô lại nghĩ đến khuôn mặt ngoan ngoãn của Tuế Tuế trong buổi live, thở dài đầy nuối tiếc: "Sao Tuế Tuế nhà người ta đáng yêu thế không biết? Sao bé không phải do mẹ sinh ra nhỉ?"

Nghe thấy tên Tuế Tuế, Lục Lục đang quay mặt đi bỗng lén lút quay lại. Suy nghĩ một chút, cậu nhóc đột nhiên lên tiếng: "Mẹ ơi, con đọc sách thấy bảo gen thực ra có thể cải tạo được..."

Diệp Mai hít một hơi lạnh: "Công nghệ của chúng ta chưa đến mức đó đâu, con dẹp ngay cái ý nghĩ đó đi!"

Lục Lục nhíu mày, bĩu môi: "Nhưng như vậy thì con không thể chuyển đổi gen để làm anh trai của Tuế Tuế được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!