Chương 2: (Vô Đề)

Trăng thanh sao thưa.

Đồn cảnh sát đèn đuốc sáng trưng, Tuế Tuế đang ôm chiếc bát nhỏ hay dùng để ăn cơm, ngoan ngoãn húp từng ngụm sữa.

Từ sáng nay cậu bé đã bận rộn thu dọn hành lý, sau đó tự đeo ba lô nhỏ đi bộ một quãng đường rất dài, chẳng kịp ăn uống gì, thể lực sớm đã cạn kiệt. Tuy nhiên bé rất tiết kiệm, biết đường đến sân bay còn xa nên không để chị cảnh sát pha hết chỗ sữa bột.

Uống được hơn nửa bát, Tuế Tuế hồi phục lại chút tinh thần, bé xoay cái đầu nhỏ muốn nói lời cảm ơn chị cảnh sát thì thấy họ đang định gọi điện cho bà nội mình.

Tuế Tuế nghiêng đầu, cất tiếng: "Không cần gọi cho bà nội đâu ạ~"

Chị cảnh sát mới bấm được nửa dãy số, nghe thấy giọng Tuế Tuế thì khựng lại, quay sang nhìn bé: "Sao vậy em?"

Tuế Tuế lại nói: "Bà nội đi lên trời rồi, ở đó không có sóng điện thoại đâu. Em đã thử rất nhiều lần rồi, lần nào bà cũng không nghe máy được."

Lời vừa dứt, cả đồn cảnh sát bỗng chốc chìm vào im lặng.

Cuộc gọi chưa kịp kết nối đã bị chị cảnh sát ngắt đi. Tiểu Phùng thì quay mặt sang chỗ khác, hít một hơi thật sâu mới nén được nỗi đau xót đang dâng trào. Cứ ngỡ Tuế Tuế chỉ là không có bố mẹ, nào ngờ ngay cả bà nội cũng không còn.

Anh cảnh sát còn lại im lặng một hồi, bước tới ngồi xổm xuống hỏi: "Vậy sao Tuế Tuế lại chạy ra ngoài một mình?"

Tuế Tuế vỗ vỗ vào chiếc ba lô nhỏ: "Em muốn đi sân bay, mua vé máy bay lên trời thăm bà nội."

Vì chuyện này mà Tuế Tuế đã dậy từ rất sớm, mãi đến trưa mới dọn xong hành lý, còn thông minh mang theo sữa bột và bát ăn cơm để phòng khi bụng đói. Nhưng bé không ngờ lại vô tình va phải xe của phó đạo diễn và bị đưa thẳng đến đây.

Anh cảnh sát há miệng định nói "Em có ngồi máy bay thì cũng không gặp được bà nội trên trời đâu", nhưng chị cảnh sát bên cạnh đã nhanh tay lẹ mắt véo vào tay anh một cái. Anh cảnh sát đau đến mức xuýt xoa, lập tức không dám hó hé gì nữa.

Tiểu Phùng đi tới, đôi mắt đỏ hoe xoa đầu Tuế Tuế, khiến cậu bé nhìn cô đầy thắc mắc.

Không muốn thảo luận quá nhiều trước mặt trẻ nhỏ, chị cảnh sát đi sang phòng khác, dựa vào số điện thoại này để tra cứu xem Tuế Tuế còn người thân nào khác không. Nhưng thật đáng tiếc, kết quả không mấy khả quan.

Hồ sơ của Tuế Tuế cho thấy cậu bé được bà lão nhận nuôi từ ba năm trước. Sau khi bà mất cách đây vài ngày, người duy nhất hiện tại có liên quan đến Tuế Tuế là con gái ruột của bà. Thế nhưng, người con gái này đã lấy chồng xa xứ hơn hai mươi năm trước và chưa từng trở về nước.

Với tình cảnh này, e rằng người con gái đó và bà nội có mâu thuẫn không thể hóa giải, nên mới nhẫn tâm bao nhiêu năm không về, ngay cả mặt lần cuối của người già cũng không nhìn. Nhìn bản báo cáo, lòng chị cảnh sát nặng trĩu.

Cùng lúc đó, ở bên ngoài.

Tiểu Phùng thấy Tuế Tuế đã uống xong liền đưa tay lau vệt sữa dính trên cằm bé. Tuế Tuế chớp mắt, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn chị."

Tiểu Phùng lắc đầu bảo không có gì, cô ngồi xuống nhìn thẳng vào mắt bé, nhẹ nhàng hỏi: "Nhà Tuế Tuế còn người thân nào khác không em?"

Tuế Tuế suy nghĩ một chút, lưỡng lự gật đầu, mấy lọn tóc xoăn cũng đung đưa theo: "Còn một người dì ạ."

Người dì này chính là con gái của bà nội.

"Vậy dì có tốt với em không?" Tiểu Phùng hỏi tiếp.

Tuế Tuế ngập ngừng, bấu chặt đôi bàn tay nhỏ không biết trả lời thế nào. Bé và dì chưa từng gặp mặt, chỉ mới nói chuyện qua điện thoại một lần. Người dì đó rất hung dữ, hay quát tháo bà nội, Tuế Tuế không thích dì, còn có chút sợ dì nữa.

Nhưng bà nội nói đứa trẻ ngoan không nên nói xấu người khác, vì thế Tuế Tuế mím môi, chọn cách im lặng.

Nhìn phản ứng này, Tiểu Phùng cũng đoán được người dì kia chẳng tốt đẹp gì, chân mày cô nhíu chặt lại. Đúng lúc này, phó đạo diễn bước tới, nhìn chiếc ba lô của Tuế Tuế rồi mở lời:

"Tuế Tuế muốn đi sân bay mua vé máy bay sao?"

Tuế Tuế gật đầu, nhìn vị đạo diễn râu quai nón này, bé hơi sợ hãi rụt cổ lại.

Phó đạo diễn nghĩ đến cảnh ngộ của Tuế Tuế hiện tại: sống nương tựa vào người già, cuộc sống chắc hẳn rất thiếu thốn, người dì kia nghe qua cũng chẳng ra sao, e là sẽ từ bỏ việc nuôi nấng bé. Nhưng nếu Tuế Tuế tham gia show giải trí, bất kể có nổi tiếng hay không, ít nhất bé cũng kiếm được một khoản tiền, tạo thêm một lớp bảo đảm cho cuộc sống tương lai.

Hơn nữa, đoàn phim thực sự đang thiếu một khách mời nhí bình dân. Nhan sắc như Tuế Tuế còn cao hơn hẳn đứa trẻ nhà kia nhiều, đôi bên cùng có lợi, đây hoàn toàn có thể coi là một sự vẹn cả đôi đường!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!