Chương 170: Ngoại Truyện – Nhà Trẻ (6)

Vừa về đến nhà, Toái Toái còn chưa kịp thay đôi dép lê nhỏ của mình đã vội vàng gọi điện thoại cho Thẩm Thiệu Cảnh.

"Hôm nay... ở nhà trẻ con được ăn bánh kem ngọt ơi là ngọt luôn ạ!"

Nằm bò trên ghế sofa, Toái Toái đung đưa đôi chân nhỏ, giống như một chú cún con đang vẫy chiếc đuôi nhỏ của mình vậy, vừa vui vẻ vừa hoạt bát.

Trong màn hình cuộc gọi video, Thẩm Thiệu Cảnh tháo chiếc kính gọng vàng xuống, đuôi lông mày khẽ rũ, giọng điệu dịu dàng: "Toái Toái đi nhà trẻ có vui không?"

Toái Toái gật đầu lia lịa, cả khuôn mặt áp sát vào ống kính khiến thịt trên má bị dồn hẳn sang một bên. "Thích lắm ạ, ở nhà trẻ có nhiều thật là nhiều bạn nhỏ! Tụi con còn cùng nhau ăn cơm, đi ngủ nữa."

Thẩm Thiệu Cảnh khẽ "ừm" một tiếng, hỏi thêm vài câu về cuộc sống ở trường. Nghe thấy tiếng trợ lý ngoài cửa gọi mình đi họp, anh mới thấp giọng chào tạm biệt Toái Toái. Lúc này cậu bé mới chịu đưa mặt ra xa màn hình một chút, vẫy vẫy bàn tay nhỏ.

Trong bữa tối, cái miệng nhỏ của Toái Toái hoàn toàn không lúc nào nghỉ ngơi. Cậu bé còn giơ đôi cánh tay ngắn ngủn, vừa nói vừa khoa chân múa tay vì sợ anh trai nghe không hiểu. Thẩm Từ nghiêng tai lắng nghe, không hề ngắt lời chia sẻ của nhóc con, ngược lại thỉnh thoảng còn ngẩng đầu phụ họa một tiếng.

Nghịch ngợm cả ngày, sau khi xem xong một tập phim hoạt hình và tắm rửa thơm tho, Toái Toái được Thẩm Từ bế vào phòng ngủ. Trong giấc mơ, cậu bé vẫn còn lầm bầm nói về những chuyện ở nhà trẻ.

Khoảng thời gian tiếp theo tại nhà trẻ đã khiến sự mong đợi và lo lắng ban đầu trong lòng Toái Toái dần trở nên quen thuộc. Cậu bé đã quen với việc mỗi ngày mặc đồng phục, đội chiếc mũ vàng nhỏ tròn trịa, được anh trai hoặc cậu nắm tay đưa đến trường. Tuy nhiên thỉnh thoảng, cũng có lúc chú quản lý hoặc chị trợ lý của anh trai sẽ đưa cậu đi.

Hôm nay là chị trợ lý xinh đẹp dịu dàng đưa Toái Toái đến trường. Đứng ở cổng, cậu bé vẫy vẫy bàn tay nhỏ chào tạm biệt chị rồi theo cô giáo bước vào lớp. Các bạn nhỏ trong lớp đã dần quen mặt nhau đều đã đến đông đủ, đang tụ tập thành từng nhóm hai ba đứa để chơi trò chơi.

Buổi sáng, cô giáo vẫn dẫn dắt các bé chơi trò chơi, học các bài đồng dao về kiến thức thường thức, và dành ra một tiết học để học những con số và chữ hán khô khan. Toái Toái là người học đồng dao nghiêm túc nhất; cô bảo giơ tay là cậu giơ ngay, cô bảo lắc đầu là cậu lắc đến mức lọn tóc xoăn bay tứ tung.

Cô giáo bị dáng vẻ nghiêm túc của nhóc tì làm cho buồn cười, khóe môi không ngừng cong lên, không nhịn được mà lên tiếng khen ngợi cậu. Cả buổi sáng, Toái Toái nhận được hai bông hoa đỏ nhỏ, cậu dán tất cả ngay ngắn lên chiếc cặp sách của mình. Bây giờ trên cặp sách của cậu đã dán chi chít những bông hoa đỏ, đầy ắp đến mức sắp không còn chỗ dán nữa.

Những bạn nhỏ khác ngưỡng mộ chạy lại gần, vừa định đưa tay ra sờ thử thì đã bị cậu bé mập bên cạnh gạt phắt đi. "Đừng có sờ, lỡ làm bẩn thì sao?"

Nhờ vào mỗi buổi trưa Toái Toái đều chia cho một miếng đồ ăn ngon, cậu bé mập đã dứt khoát trở thành "cái đuôi nhỏ" trung thành của Toái Toái. Dù có thêm một "đàn em", tính cách Toái Toái vẫn rất mềm mỏng, cậu xua xua tay nói: "Không sao đâu mà."

Cậu bé mập vênh khuôn mặt phúng phính lên có vẻ không phục, hừ một tiếng rồi quay đi nói: "Nể mặt Toái Toái, lần này tớ bỏ qua đấy nhé!"

Nói xong, cậu bé mập nịnh nọt xoa xoa đôi tay nhỏ, hỏi: "Toái Toái, trưa nay tớ có thể ăn thêm một miếng cánh gà của cậu nữa không?" Toái Toái suy nghĩ một chút rồi hào phóng gật đầu: "Được nha." Cậu bé mập lập tức mừng rỡ, khuôn mặt thịt béo ú rạng ngời hạnh phúc, nước miếng đã bắt đầu tiết ra điên cuồng.

Sau khi bữa trưa thơm phức kết thúc, các bạn nhỏ nằm trong phòng nghỉ trưa, vừa ngáp vừa thì thầm trò chuyện. Cậu bé mập tự cho là mình rất thân thiết với Toái Toái nên cũng không ngủ, nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi bạn bên cạnh: "Toái Toái, cậu đoán xem bữa phụ chiều nay chúng ta được ăn gì?"

Toái Toái cũng rất thích chủ đề "ăn uống" này, hai nhóc tì người một câu ta một câu nói mãi không thôi. Kết quả là giây tiếp theo, phòng nghỉ bỗng trở nên im phăng phắc. Hai đứa ngẩng đầu lên thì thấy cô giáo đã đứng ngay cạnh giường.

Cậu bé mập sợ tới mức kêu lên một tiếng, vỗ vỗ lồng ngực thở hắt ra: "Cô ơi cô làm con hú hồn hà!"

Cô Kỳ hừ một tiếng, gõ nhẹ vào cái đầu nhỏ của cậu bé mập: "Mau ngủ đi! Nếu không cô trừ hoa đỏ của hai đứa đấy!"

Câu nói này có sức sát thương còn kinh khủng hơn cả truyện "sói đến rồi". Các bạn nhỏ lập tức im lặng, đứa nào đứa nấy ngoan ngoãn đến lạ thường, vội vàng kéo chăn nằm ngay ngắn. Toái Toái cũng mau chóng nằm im lìm, tỏ vẻ mình đang ngủ rất ngoan, cứ như thể cái người vừa nói chuyện ban nãy không phải là mình vậy.

Cô Kỳ lắc đầu không chấp nhất thêm, dặn dò vài câu đơn giản rồi sang phòng nghỉ khác để kiểm tra. Toái Toái nhắm mắt, trong lúc mơ màng sắp chìm vào giấc ngủ thì nghe thấy tiếng động bên cạnh giường.

"Toái Toái, chúng ta ra ngoài chơi đi!" Lục Lục lại lén lút lẻn vào, ghé sát đầu giường Toái Toái thì thầm.

Không cưỡng lại được sự cám dỗ của việc chơi cầu trượt, cơn buồn ngủ của Toái Toái cũng bay biến sạch sành sanh. Chỉ suy nghĩ chưa đầy hai giây, cậu đã gật đầu: "Được nha."

Đây là lần đầu tiên hai nhóc tì cùng nhau "vượt ngục". Đôi tay nhỏ khi xỏ giày của Toái Toái đẫm mồ hôi, thỉnh thoảng cậu lại quay đầu nhìn về hướng cô giáo vừa đi. "Không sao đâu, các cô đi chuẩn bị bữa phụ chiều rồi, còn lâu mới quay lại, tớ đã thám thính trước hết rồi!" Lục Lục – người đầy kinh nghiệm trốn đi chơi – vỗ ngực tự tin vênh mặt lên.

"Bé ngoan" Toái Toái "vâng" một tiếng, loay hoay mãi mới xỏ xong giày dưới sự giúp đỡ của Lục Lục. Sau đó, hai đứa trẻ nắm tay nhau, rón rén chạy nhỏ ra ngoài.

Nhà trẻ trong giờ nghỉ trưa giống như bị phù phép bởi một tầng phép thuật tĩnh lặng, ánh nắng chan hòa cũng trở nên dịu dàng vô cùng. Cầu trượt không có ai tranh giành nên không cần xếp hàng, Toái Toái ngồi lên là trượt, hết lượt này đến lượt khác không ngừng nghỉ, coi như được chơi một trận đã đời.

Lục Lục vốn không mặn mà với trò này lắm, nhưng vẫn kiên trì trượt cùng Toái Toái. Toái Toái chơi đến mức mồ hôi đầm đìa, thở hắt ra một hơi sảng khoái. Đang lúc định cùng Lục Lục lén lẻn về thì bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

"Toái Toái! Lục Lục!" Cô Kỳ chống nạnh đứng cách đó không xa, hét lớn về phía hai đứa trẻ. "Hai đứa quả nhiên là ở đây, mau lại đây cho cô!"

Cô Kỳ giận đến mức không chịu nổi, nhưng nhớ đến thân phận giáo viên, cô cố kìm giọng, dùng vẻ mặt cố tỏ ra dịu dàng vẫy tay gọi hai nhóc tì. Lục Lục linh cảm chẳng lành, định dắt tay Toái Toái chạy trốn, nhưng cô giáo đã đoán được ý đồ của cậu và bồi thêm một câu: "Bạn nhỏ nào ngoan ngoãn đi lại đây thì cô sẽ không trừ hoa đỏ nhé!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!