Chương 169: Ngoại Truyện – Nhà Trẻ (5)

Vừa mới khóc xong một trận, tinh thần Toái Toái nhất thời còn hơi phấn chấn, cậu bé nhắm mắt lại nhưng hoàn toàn không có chút buồn ngủ nào.

Các cô giáo đã sang căn phòng bên cạnh để kiểm tra tình hình ngủ trưa của các bé gái. Trong phút chốc, phòng nghỉ của các bé trai chìm vào tĩnh lặng. Tất cả các bạn nhỏ đều ngoan ngoãn nằm trên chiếc giường nhỏ của mình.

Ngay khi Toái Toái đang mải đếm vịt trong đầu để dỗ dành bản thân đi ngủ, bỗng nhiên cậu nghe thấy tiếng sột soạt truyền đến từ bên cạnh giường mình. Toái Toái nghiêng người, vừa mở mắt ra đã chạm ngay ánh mắt của Lục Lục đang ở ngay cạnh giường.

Toái Toái kinh ngạc khẽ "a" lên một tiếng nhỏ xíu, sực nhớ ra các bạn khác còn đang ngủ, cậu vội vàng lấy tay bịt chặt miệng mình không để phát ra thêm tiếng động nào nữa. Đôi mắt Toái Toái trong trẻo lung linh, chứa đầy sự ngạc nhiên lẫn vui mừng, cậu nghiêng đầu chớp chớp mắt nhìn bạn.

Lục Lục tháo đôi giày nhỏ của mình ra, leo lên chiếc giường ngủ trưa của Toái Toái, nằm chen chúc ngay sát cạnh cậu. Hai nhóc tì chạm đầu vào nhau, cùng gối lên một chiếc gối nhỏ, lặng lẽ nhìn nhau không nói lời nào.

Chẳng biết ai là người khơi mào trước, hai đứa trẻ bắt đầu bịt miệng rồi cứ thế "phì cười" hết đứa này đến đứa kia. Toái Toái cong tít đôi mắt, bịt miệng cười ngô nghê. Lục Lục cũng bắt chước dáng vẻ ngốc nghếch ấy, ánh mắt sáng rực, cười "hì hì" nho nhỏ.

Hai nhóc tì cười thầm một hồi mới lần lượt nén được cơn buồn cười. "Lục Lục, sao cậu lại sang đây?" Toái Toái không dám nói to, chỉ có thể dùng giọng gió hỏi nhỏ.

Lục Lục thở dài một tiếng "ầy", lắc lắc cái đầu nhỏ, ánh mắt đầy vẻ trải đời ưu tư, rõ ràng là không muốn nói quá nhiều về "hành trình gian nan" của mình: "Đừng nhắc nữa, mau ngủ đi, lát nữa tớ còn phải lén lẻn về nữa."

Toái Toái nửa hiểu nửa không "ồ" một tiếng. Có bạn thân ở bên cạnh, Toái Toái cảm thấy rất an tâm, cảm giác cô đơn nhớ nhà lúc nãy lập tức vơi đi không ít, cậu nhanh chóng nhắm mắt rồi chìm vào giấc ngủ.

Nghe thấy tiếng các cô giáo đi ra từ phòng bên cạnh, Lục Lục nín thở, im lặng không phát ra tiếng động. Đợi đến khi các cô tạm thời rời đi để chuẩn bị bữa phụ buổi chiều, Lục Lục mới lại lén lút bò xuống, nhẹ nhàng chạy về lớp học của mình.

Khối mầm non có tổng cộng năm lớp, cũng may đều ở cùng một tầng không phải leo cầu thang nên Lục Lục nhanh chóng lẻn về được, tránh khỏi sự tuần tra của giáo viên và nằm lại lên giường của mình.

Thầy giáo – người đã bắt Lục Lục hồi sáng – đi gọi các bé dậy, thấy Lục Lục ngoan ngoãn tự bò dậy mặc quần áo và xỏ giày, thầy còn kinh ngạc thốt lên một tiếng: "Lục Lục khá lắm nhé, ngủ trưa không hề quấy khóc, biểu hiện rất tuyệt!" Lục Lục không đáp lời, vẫn cúi đầu xỏ đôi giày nhỏ của mình.

Đợi đến khi tất cả các bạn nhỏ đã dậy hết, các giáo viên dẫn đám trẻ đã chỉnh đốn trang phục ngay ngắn về lớp để ăn bữa phụ. Bữa phụ chiều nay là một miếng bánh bông lan phô mai sữa.

Toái Toái vẫn còn hơi mơ màng, ngủ trưa ở một nơi không quen thuộc làm cả người cậu cứ ngơ ngác, chưa hiểu rõ mình đang ở đâu. May thay, bản năng ăn uống vẫn còn đó, vừa nhận được miếng bánh nhỏ là mắt cậu sáng rực lên, há miệng cắn ngay một miếng ở góc bánh.

Các bạn nhỏ khác sau khi được cô giáo "vỗ về" rằng đây là loại bánh giống hệt của Toái Toái thì ăn cực kỳ vui vẻ.

Đúng lúc Toái Toái đang ăn đến mức kem dính đầy mặt, đang thích thú cong môi đung đưa đôi chân ngắn thì bỗng nghe thấy một tiếng gọi quen thuộc: "Toái Toái!"

Thẩm Từ vẫn mặc nguyên bộ đồ đen lúc sáng. Anh sợ mình mà thay đồ thì Toái Toái sẽ quên mất hôm nay mình mặc gì, nên chẳng dám thay ra. Toái Toái đang ăn bánh bỗng ngẩng phắt đầu lên, nhìn thấy Thẩm Từ đứng ở cửa, miếng bánh ngọt ngào cũng chẳng màng ăn tiếp nữa, vội vàng sải đôi chân ngắn chạy nhào tới. "Anh ơi!"

Toái Toái được Thẩm Từ bế bổng lên, quấn quýt áp mặt vào vai anh, hoàn toàn biến thành một miếng bánh nếp dẻo dính chặt lấy Thẩm Từ. "Em nhớ anh lắm luôn ~"

Ánh mắt lạnh lùng của Thẩm Từ cũng hiện lên ý cười nhàn nhạt, anh xoa đầu Toái Toái, khẽ "ừm" một tiếng. Sau khi đóng gói phần bánh Toái Toái ăn dở mang về, Thẩm Từ trao đổi vài câu với cô giáo. Thấy các phụ huynh khác cũng bắt đầu lần lượt kéo đến, anh bèn đưa Toái Toái rời đi trước một bước.

Toái Toái dán chặt lấy anh trai, chỉ mới không gặp nhau ngắn ngủi một ngày mà cậu bé cảm thấy cứ như đã trôi qua lâu ơi là lâu rồi! Thẩm Từ cũng vừa xoa đầu vừa âm thầm trấn an cảm xúc của nhóc con.

Lên xe, người quản lý ngồi ở ghế lái nhìn thấy Toái Toái liền lên tiếng chào hỏi: "Toái Toái ngày đầu đi nhà trẻ giỏi quá nha!" Toái Toái dụi dụi cái mũi nhỏ, cong môi cười hớn hở: "Cô giáo còn khen con nữa đấy ạ!"

Người quản lý khởi động xe, hưởng ứng thêm một câu: "Có phải Toái Toái không hề khóc đúng không? Thật là một cậu bé kiên cường!" Nghe đến đây, Toái Toái ngượng ngùng đỏ mặt, không dám ho he lời nào.

Nụ cười trên môi Thẩm Từ mở rộng, anh véo cái má đỏ hồng của Toái Toái, trêu chọc: "Có phải là đã khóc rồi không?" Toái Toái gật gật đầu, ngước khuôn mặt nhỏ lên, dùng đôi mắt rưng rưng nước nhìn anh trai một cách đầy nghiêm túc: "Em nhớ anh mà, ở nhà trẻ chẳng có anh ở đó gì cả."

Đôi đồng tử nhạt màu của Thẩm Từ lóe lên vẻ xót xa, anh âm thầm thở dài một tiếng. "Thế Toái Toái không thích nhà trẻ à? Hay là ngày mai chúng ta xin nghỉ một ngày nhé?"

Trong khoản chiều chuộng trẻ con, Thẩm Từ và Thẩm Thiệu Cảnh đúng là y đúc nhau, hoàn toàn không có giới hạn. Người quản lý ở phía trước vội vàng lên tiếng cắt ngang ý tưởng điên rồ này của Thẩm Từ: "Không được đâu, đây mới là ngày đi học đầu tiên thôi mà, ngày thứ hai đã xin nghỉ thì không hợp lý chút nào."

Thẩm Từ còn không bằng lòng hơn cả Toái Toái, anh không nói gì nhưng sắc mặt trông cũng lạnh lùng hẳn đi. Nhưng anh biết mình làm vậy là không đúng, im lặng một hồi đành thở dài thỏa hiệp: "Thôi được rồi."

Một lát sau, anh lại lẩm bẩm: "Cái trường nhà trẻ chết tiệt này, còn phải học tận ba năm nữa cơ đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!