Chương 15: (Vô Đề)

Trên thảm cỏ.

Nhạc Thi Thi thấy một em gái bước xuống xe, liền tỏ vẻ thân thiện tiến về phía cô bé.

"Mẹ của em cũng đi rồi ạ?" Nhạc Thi Thi dừng lại trước mặt em gái, dịu dàng cất tiếng hỏi.

Tâm Từ nhỏ hơn Thi Thi một tuổi, ngước cái đầu nhỏ lên nhìn thấy người chị xinh đẹp, dịu dàng mặc váy hoa, đôi mắt tròn xoe lập tức mở to. Bé ôm lấy khuôn mặt nhỏ, đứng ngẩn ra hồi lâu chẳng thốt nên lời.

Đang lúc Thi Thi cảm thấy khó hiểu thì Tâm Từ mới đỏ mặt, khẽ lắc đầu: "Là chị Nhiễm Kỳ đi ạ, mẹ em không có tới."

Thi Thi cong đôi mắt đẹp, tiến lại gần em gái thêm một chút: "Chị tên là Thi Thi, em tên là gì?"

Khuôn mặt bánh bao của Tâm Từ đỏ bừng nóng hổi, hai bàn tay nhỏ xoắn xuýt vào nhau, cúi đầu ngượng ngùng một hồi mới trả lời: "Em tên là Tâm Từ."

"Vậy em Tâm Từ ơi, chúng mình cùng vào trong nhé!"

Thi Thi chìa bàn tay nhỏ ra, nắm lấy tay Tâm Từ, cả hai cùng sóng vai đi vào biệt thự. Được chị nắm tay, khóe miệng Tâm Từ không tự chủ được mà ngoác ra tận mang tai.

Chị ấy nắm tay mình kìa!

Nheo đôi mắt nhỏ lại, Tâm Từ vui sướng che miệng, lén cười khúc khích suốt cả buổi. Các fan đang canh chừng trong phòng livestream của Tâm Từ thấy cảnh này liền vội vàng giải thích với những cư dân mạng khác: [Tâm Từ nhà chúng tôi chỉ đơn thuần là một 'tiểu hoa si' (mê cái đẹp) thôi! Mọi người đừng cười bé nhé!] [Kệ đi, tôi cứ cười ha ha cái đã!]

Trong phòng quan sát.

Hai phụ huynh thấy hai chị em đi cùng nhau cũng không nhịn được mà nở nụ cười thiện chí. Mẹ của Nhạc Thi Thi là Chu Di có khí chất rất giống con gái, cô đã nhảy ballet hơn hai mươi năm, dù chỉ đơn thuần ngồi trên sofa thì lưng vẫn luôn thẳng tắp, không hề lười nhác như Thẩm Từ.

"Tâm Từ có vẻ rất thích Thi Thi, hai đứa chắc sẽ chơi với nhau rất hợp."

Nhiễm Kỳ phần nào biết được thuộc tính "nghiện cái đẹp" của Tâm Từ, nhưng vì đây là thói quen nhỏ vô hại nên mọi người cũng không quá khắt khe. Chu Di mỉm cười, không nói nhiều, chỉ đơn giản là khen xã giao qua lại: "Tâm Từ rất đáng yêu, Thi Thi thì hơi trầm tính quá, vẫn nên hoạt bát một chút thì tốt hơn."

Thẩm Từ ngồi bên cạnh liếc nhìn hai người họ, hoàn toàn không có hứng thú gia nhập chủ đề này. Nhưng ngay sau đó, cậu nghe Nhiễm Kỳ nói: "Em trai của anh Thẩm hình như cũng rất ngoan, lúc trước tôi còn thấy bé lên hot search nữa."

Thẩm Từ nhướng mày, đột nhiên lại thấy có hứng thú. Cậu ngồi thẳng lưng dậy, nhếch môi, không hề khiêm tốn mà gật đầu: "Cũng tàm tạm, chẳng qua là ngoan hơn những đứa trẻ khác 'một tỷ' lần thôi."

Nhiễm Kỳ há miệng, nhận ra mình cư nhiên không thể bắt kịp lời thoại của cậu ta, đành im lặng một chút. Tuy nhiên, khả năng quản lý biểu cảm của thành viên nhóm nhạc nữ rất mạnh, cô nhanh chóng điều chỉnh lại, cười nói: "Anh Thẩm và em trai có vẻ chung sống rất tốt nha. Tâm Từ với tôi vẫn còn hơi xa lạ, sau này chắc phải thỉnh giáo anh bí quyết thôi!"

Đừng nhìn Nhiễm Kỳ có vẻ ngoài đáng yêu đơn thuần, cô có thể đứng vững trong giới giải trí đầy rẫy thị phi thì chỉ số thông minh cảm xúc (EQ) cũng cực kỳ cao, không dễ dàng đắc tội với ai. Thế nhưng cô vẫn đánh giá thấp độ dày da mặt của Thẩm Từ.

Thẩm Từ chống cằm, đắc ý lên tiếng: "Tôi chẳng có bí quyết gì cả, chủ yếu là Tuế Tuế khá bám tôi, toàn đòi tôi bế đi thôi. Bé còn nhỏ mà, chuyện này cũng là lẽ đương nhiên."

Nhiễm Kỳ: "..." Chu Di bên cạnh nhìn Thẩm Từ, cúi đầu không nhịn được mà mỉm cười.

Nói thật, trước khi đến chương trình này, Chu Di lo lắng nhất là ngôi sao đỉnh lưu Thẩm Từ này tính tình khó chịu, sẽ giở thói ngôi sao tại hiện trường. Chu Di tuy danh tiếng không quá cao nhưng làm vũ công chính (chief) nhiều năm, cũng có lòng tự tôn riêng, lúc đó chưa chắc đã nhẫn nhịn được Thẩm Từ. Nhưng giờ nhìn cái vẻ mặt vênh váo đắc ý của cậu ta, Chu Di cảm thấy... chắc mình đã lo xa quá rồi.

Phía các bé.

Tâm Từ rất thích người chị Thi Thi xinh đẹp, chỉ một đoạn đường ngắn đã trở nên thân thiết, bé nhảy chân sáo dẫn đầu, chạy lon ton đến đẩy cửa trước.

"Chị ơi để em mở cửa, em khỏe lắm luôn!"

Thi Thi mỉm cười, chưa kịp nói gì đã thấy trên sofa phòng khách hình như có người. "Chú quay phim ở kia kìa, có bạn nhỏ khác đến rồi sao?"

Nhạc Thi Thi lớn tuổi hơn nên hiểu chuyện hơn Tâm Từ, thấy chú quay phim ở đó là biết có lẽ đã có bạn nhỏ đến sớm. Tâm Từ vẫn đang nghĩ đến việc phải bảo vệ chị Thi Thi, liền vội chạy lên phía trước, vỗ vỗ vào bắp tay vốn không có tí cơ bắp nào của mình.

"Chị Thi Thi ơi để em xem, nếu là một đứa trẻ hư, em sẽ đánh đuổi nó đi!"

Thi Thi vươn tay định ngăn lại nhưng Tâm Từ chạy nhanh quá, vèo một cái đã mất hút. Tâm Từ chạy đến trước sofa, cắm đầu đi vòng quanh một vòng mới thấy người đang ở đâu.

"Bạn là..." Bé cúi cái đầu nhỏ xuống định hỏi là ai, tại sao lại ở đây, nhưng nói được một nửa thì thấy đối phương đang ngủ. Bé vội vàng bịt miệng, lùi lại "bạch bạch" hai bước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!