Ánh nắng ban mai lành lạnh dần ấm lên, trải dài thành mảng lớn trong phòng khách, vừa ấm áp vừa sáng rực rỡ. Thời gian cũng từ từ trôi về mốc 8 giờ sáng.
Lục Lục không muốn đi tham gia chương trình, từ chối giao tiếp với mẹ khiến hiện trường rơi vào thế bế tắc. Diệp Mai thuyết phục không thành liền khoanh tay cười lạnh, nét phong tình trên mặt lập tức biến thành vẻ lạnh lùng. Cô xắn tay áo, tung một cú "đấm thép", trực tiếp chọn cách dùng bạo lực trấn áp.
"Đi hay không đâu có đến lượt con quyết định!"
Nữ vương Diệp Mai – người nắm quyền lực tuyệt đối trong nhà – xách nhóc con mặt đầy vẻ bất phục, nhếch cằm bướng bỉnh kia lôi ra phòng khách để xếp hành lý.
Dòng bình luận lập tức nổ ra những tràng cười "ha ha ha": [Người thì bé tí mà tính khí thì to, nhìn xem, bị mẹ đánh rồi kìa!] [Diệp nữ vương uy vũ! Xem mà sướng hết cả người!]
Lục Lục không thấy được sự chế nhạo trong bình luận, bị mẹ lôi đi một mạch. Hai ống chân nhỏ gồng thẳng tắp, để lại vệt ma sát trên sàn nhà, minh chứng cho sự giãy giụa vô ích cuối cùng của cậu nhóc. Đứng cạnh vali, Lục Lục bắt chước người lớn khoanh tay trước ngực, mím môi, dùng hành động bất hợp tác để thể hiện thái độ.
"Con thôi đi, lên show mà như đòi mạng không bằng! Chương trình này tốt thế mà, có bao nhiêu bạn nhỏ, các con có thể cùng chơi, cùng học, lại còn được làm bạn thân với nhau nữa!" Diệp Mai nói đến đây không nhịn được thở dài. Đối với cậu con trai này, cô cũng thực sự đau đầu.
Gần như từ lúc lọt lòng, Lục Lục đã thể hiện sự khác biệt với những đứa trẻ khác. Khi những bé khác còn đang bập bẹ, Lục Lục đã có thể đối thoại rành mạch với người lớn; khi các bạn nhỏ khác đang học cách ghép câu, trong đầu Lục Lục đã hình thành vài hệ thống ngôn ngữ khác nhau. Diệp Mai không biết Lục Lục làm thế nào, nhưng với con trai cô, việc học thực sự dễ như ăn cơm uống nước.
Đáng lẽ có một đứa con thiên tài như vậy phải là chuyện đáng tự hào và phấn khích. Nhưng nhìn Lục Lục nhỏ tuổi đã "cách biệt đẳng cấp" hoàn toàn với bạn lứa, Diệp Mai lại không khỏi buồn lòng.
Năm xưa cô dựa vào nhan sắc để vào nghề, đóng phim rồi thuận lợi trở nên nổi tiếng, yêu đương gặp được người chồng giàu có, đẹp trai lại tâm lý, cuối cùng bước vào lễ đường hôn nhân. Có thể nói cuộc đời cô như được "hack" vậy. Thế nhưng duy nhất trong việc giáo dục con cái, Diệp Mai cảm thấy mình có lòng mà không có sức.
IQ của Lục Lục quá cao dẫn đến tính cách cao ngạo và tự mãn. Cậu từ chối kết giao với bạn cùng lứa, dù Diệp Mai có đưa con cái của họ hàng đến chơi, Lục Lục cũng chẳng thèm để ý, cứ ngồi vào bàn tự đọc sách, bỏ mặc người ta một xó. Thử đủ mọi cách không có hiệu quả, Diệp Mai đành phải đưa con lên show trẻ con để thử vận may. Chương trình này chủ đạo là tình cảm gia đình và tình bạn ấm áp, khách mời nhí cũng là những đứa trẻ xuất sắc trong nhiều lĩnh vực.
Biết đâu tiếp xúc với những người bạn cũng ưu tú như mình, con trai cô lại có h*m m**n kết bạn thì sao?
Hắng giọng một cái, Diệp Mai cố gắng ôn tồn nói với con: "Mỗi bạn nhỏ đều có nét riêng, biết đâu Lục Lục sẽ gặp được người bạn tốt nhất trong chương trình thì sao! Nếu con không đi là bỏ lỡ đấy, lúc đó con sẽ hối hận lắm cho xem!"
Lục Lục nhìn biểu cảm và giọng điệu cường điệu của mẹ, trừng mắt nói: "Con chẳng cần bạn tốt gì hết!"
Nghe vậy, Diệp Mai cười khẩy, lại từ từ xắn tay áo lên. Lục Lục hừ nhẹ một cái, mặt thì không phục nhưng đôi chân rất thành thực lùi lại hai bước. Lén nhìn mẹ thấy mẹ không đánh mình, cậu nhóc vội quay người chạy biến đi "đùng đùng". Thấy biểu hiện của con, Diệp Mai chỉ biết thở dài lắc đầu ngán ngẩm, ngồi xuống tiếp tục xếp đồ.
Cùng lúc đó, Thẩm Từ cũng đã chuẩn bị xong bữa sáng. Anh không rành nấu nướng nhưng tự cho rằng nấu ăn không khó, nhất là một bữa sáng đơn giản. Tuy nhiên, nhìn hai lát bánh mì cháy đen thui, Thẩm Từ nhíu mày, khoanh tay dựa vào ghế. Lạ thật đấy, rõ ràng làm theo hướng dẫn mà sao lại cháy được nhỉ?
"Anh ơi, bánh mì sô
-cô
-la!" Tuế Tuế chỉ vào lát bánh trên bàn, đôi mắt sáng rực nhìn Thẩm Từ.
Thẩm Từ ngượng ngùng ho một tiếng, khẽ vuốt trán: "Đây không phải sô
-cô
-la đâu."
Tuế Tuế "ồ" một tiếng, khóe miệng vừa uống sữa xong vẫn còn dính một vòng trắng xóa, bé chống cằm nhìn anh: "Thế khi nào thì được măm sô
-cô
-la ạ?"
Thẩm Từ cầm lát bánh lên, xé bỏ phần cháy đen vứt vào đĩa của mình rồi mới đưa phần còn lại cho Tuế Tuế: "Lát nữa đi, ăn bánh mì trước."
"Dạ vâng~" Tuế Tuế đung đưa chân, hai tay cầm nửa lát bánh mì còn lại, nheo mắt ăn lấy ăn để không thèm ngẩng đầu.
Thẩm Từ cũng nhét phần bánh cháy vào miệng, nhíu mày nuốt xuống vị đắng ngắt. Một số cư dân mạng thấy cảnh này bắt đầu có cái nhìn khác về Thẩm Từ: Từ một ngôi sao nam mặt thối thành một ngôi sao nam mặt thối và... nấu ăn dở tệ. Nhưng đối với trẻ con thì xem ra cũng không tệ lắm.
Xong bữa sáng qua loa, Thẩm Từ cởi bộ đồ ngủ nhăn như dưa muối ra, thay một bộ hoodie màu xám. Hôm qua người đại diện đã dặn đi dặn lại phải mặc bộ nào thật đẹp để tôn lên nhan sắc, vì fan yêu anh chẳng phải vì gương mặt này sao? Chứ cái tính khó chiều kia thì fan chạy sạch lâu rồi. Nhưng Thẩm Từ chẳng để vào đầu, mở tủ thấy bộ đồ người đại diện chuẩn bị liền tiện tay lấy luôn bộ bên cạnh. Cái hoodie này có túi phía trước, Thẩm Từ gật đầu hài lòng:
Đựng sô
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!