Đêm cuối xuân đã phảng phất chút oi bức, tiếng ve kêu râm ran hòa cùng những cơn gió thoảng tạo nên một bản hòa tấu tuyệt diệu. Ánh trăng rải đầy mặt đất như một lớp bạc mỏng.
Một chiếc xe hơi màu đen lao vút qua, cán nát ánh trăng bạc tĩnh mịch ấy.
Bên trong xe.
Trợ lý của phó đạo diễn đang phồng má, nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt đầy bực bội.
"Cái nhà đó đúng là sư tử ngoạm mà! Tham gia chương trình thôi mà đòi tới tận ba triệu tệ tiền cát
-xê. Họ tưởng con trai mình là vàng ngọc chắc? Đã vậy còn nói là chỉ ký trước ba tập để xem tình hình vì sợ trên mạng có người mắng con họ? Đúng là tức chết đi được, rõ ràng là đang tống tiền chúng ta mà!"
Trợ lý Tiểu Phùng là sinh viên mới tốt nghiệp không lâu, vừa nhắc tới cặp bố mẹ kỳ quặc kia là lửa giận trong mắt không kìm được mà bùng lên, ngay cả phần tóc mái dày công tạo kiểu cũng bị cơn giận làm cho rẽ đôi.
Phó đạo diễn ngồi bên cạnh lật xem hồ sơ, khẽ thở dài một tiếng. Rõ ràng, ông cũng đang đau đầu vì chuyện này.
Đây là chương trình đầu tiên ông lấy chủ đề "bé con" làm trọng tâm. Tuy mang danh phó đạo diễn, nhưng tổng đạo diễn vốn là thầy của ông, thực tế thầy chỉ đứng tên cho có, còn mọi khâu từ lên ý tưởng đến chịu trách nhiệm chính đều do một tay ông lo liệu.
Từ lúc khảo sát thị trường, kéo đầu tư cho đến việc đi từng nhà kiểm tra tình hình của các bé, ông đã bận rộn suốt ba tháng trời. Mắt thấy sắp đến ngày khai máy thì gia đình kia lại giở quẻ.
Phụ huynh không biết nghe tin vỉa hè từ đâu, nói rằng những đứa trẻ khác nhận cát
-xê một triệu tệ mỗi tập, mà đến con họ thì chỉ còn vỏn vẹn một trăm nghìn, thế là họ nhất quyết không chịu, ép đoàn phim phải tăng giá.
Dù phó đạo diễn có giải thích thế nào rằng bốn đứa trẻ kia thù lao không hề cao đến thế, trong chương trình chỉ có duy nhất một nam minh tinh đỉnh lưu là giá cao ngất ngưởng thôi. Nhưng đoàn phim cần vị đỉnh lưu đó để kéo nhiệt, kéo hot search, còn con nhà họ chỉ là một đứa trẻ bình thường, ngoài việc trông khá khẩm một chút thì lấy gì để đoàn phim phải chi ra số tiền lớn như vậy?
Nói khô cả họng, tranh cãi cả ngày vẫn không có kết quả, cuối cùng phó đạo diễn cũng mất kiên nhẫn, gạt tay bảo không trả nổi tiền, không cần con họ nữa.
Lúc này cặp bố mẹ kia mới cuống cuồng, bảo giảm giá xuống một chút cũng được, năm trăm nghìn họ cũng quay. Nhưng phó đạo diễn vốn không phải người dễ dãi, ông liếc họ một cái rồi thẳng thừng bước ra khỏi cửa mà không thèm đoái hoài.
Hợp đồng bị hủy, phó đạo diễn trút được cơn giận nhưng ngay sau đó lại bắt đầu lo sốt vó.
Ngày mai là khai máy rồi, chỉ còn đúng một đêm, ông biết tìm đâu ra một vị khách mời nhỏ tuổi thay thế bây giờ?
Không khí trong xe đang trầm xuống thì thân xe đột ngột rung chuyển, sau đó là một cú phanh gấp khiến xe dừng sững lại.
Giọng nói run rẩy của tài xế vang lên ngay sau đó: "Phó đạo diễn, hình như... hình như đâm phải người rồi."
Tim phó đạo diễn đánh thót một cái, nghĩ thầm đúng là năm hạn, chuyện xui xẻo gì cũng ập đến cùng lúc.
Ông vội vàng xuống xe, khi còn chưa kịp lại gần thì đã thấy bên cạnh dải cây xanh có một "cục bột nhỏ" tròn trĩnh lăn ra.
Cậu bé trông chừng hai ba tuổi, mái tóc xoăn màu nhạt rối tung rủ xuống bên má. Đôi đồng tử trong veo còn vương chút ánh đèn xe sáng lóa, cậu bé ngơ ngác chớp chớp mắt vài cái, dường như vẫn chưa hiểu tại sao mình đang đi đứng tử tế lại đột nhiên lăn đùng ra đất.
Dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn quệt mặt, cậu bé ngồi thẫn thờ một lúc rồi mới ngẩng cái đầu nhỏ lên nhìn phó đạo diễn.
Cái nhìn ấy khiến tim phó đạo diễn mềm nhũn, ông vội vàng đưa tay bế nhóc con lên.
"Bé con ơi, sao cháu lại ở đây một mình thế này? Có bị xe đâm trúng chỗ nào không? Bố mẹ cháu đâu, cháu có biết không?"
Có lẽ do bị dọa sợ nên một lúc lâu sau, cậu bé mới khẽ lắc đầu.
Vòng tay phó đạo diễn không dám siết mạnh, ông cứng đờ người, vội vàng gọi trợ lý Tiểu Phùng tới.
"Tiểu Phùng, cô mau kiểm tra xem nhóc con có bị thương ở đâu không, xem có cần đưa đi bệnh viện ngay không."
Tiểu Phùng là một cô gái chu đáo, nghe vậy liền tiến lên một bước đáp lời, dang tay đón lấy đứa trẻ.
Đứa nhỏ trong lòng rất ngoan, cứ mở to đôi mắt nhìn cô, gương mặt bẩn lem nhem nhưng mềm mại vô cùng, dù bị người lạ bế cũng chẳng hề quấy khóc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!