Chương 9: (Vô Đề)

Mưa lớn rơi cả một đêm, không trung bị một lớp xám bịt kín.

Vân Chiêu kéo bức màn phòng ra, cửa sổ bị gió đập vào ào ào rung lên, mặt đất ướt rượt cả một mảng, khiến người ta không phân biệt rõ được là ban đêm hay sáng sớm.

Hai ngày này là ngày tổ chức đại hội thể thao mùa hè, mưa dừng vừa đúng lúc.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Buổi sáng chỉ sắp xếp lễ khai mạc của đại hội thể thao, màn mở đầu được sắp xếp của lớp 11 là màn thay đổi đội hình để xếp chữ, sáng tạo được cộng điểm, lãnh đạo nhà trường rất ưu ái.

Ông trời càng ngày càng ác độc, thời tiết khi mưa khi nắng cực kỳ giống như con người trở mặt.

Vân Chiêu ngồi trên khán đài miệng nhỏ uống nước, thực sự là cô dễ hoà nhập trong tập thể, nhưng nước khoáng mà bạn học dự thi buổi chiều cần đều là cô giúp phân phát.

Trên đầu đột nhiên có một cái mũ ụp xuống.

Thiếu niên đi xuống từ khán đài cao nhất, đứng ở bậc thang, sống lưng thẳng như trúc non.

"Chiêu Chiêu, cậu đăng ký chạy 400 mét sao?"

Vân Chiêu ôm hai đầu gối, nhìn lại cậu thiếu niên đang nhìn mình: "Ừ, ba giờ chiều bắt đầu đấu loại."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Chạy 400 mét không giống các trận đấu khác, đấu vòng loại tuyển chọn xong, còn có một vòng chung kết.

Nhưng mà Vân Chiêu cũng may mắn khi cô không cần chạy hai lần, đấu vòng loại xong chắc là sẽ lập tức bị đánh rớt.

Trên khán đài không có chỗ che nắng, Tần Bách để mũ lại cho cô, xoay người định đi tới dưới khán đài: "Tớ có việc phải đi trước, chiều thi đấu cố gắng lên nhé."

Rất kỳ lạ, Tần Bách vẫn đối xử tốt với cô giống như lúc trước, nhưng cô nhạy bén cảm nhận được sự thay đổi nhỏ. Từ trước tới nay Vân Chiêu không đặt quan hệ của hai người về phương hướng khác mà nghĩ, đồng đội tốt trong cuộc thi toán, như vậy là đủ rồi.

Chạy 400 mét là bốn người một nhóm, cô nhận một bộ đồ thể dục màu huỳnh quang xanh lá từ chỗ lớp trưởng, mặc trên người cô rộng một khúc, rũ tới đầu gối.

Lớp trưởng đẩy gọng kính, lại dùng giọng điệu của ông cán bộ già cổ vũ cô vì dù sao cũng đã đến đây.

Theo tiếng huýt vang lên, Vân Chiêu phản ứng chậm nửa nhịp mà bắt đầu.

Trong quá trình ở khúc cong, một nữ sinh bên cạnh chen lấn chạy vào trong, cơ thể của cô không giữ thăng bằng tốt, gần như trong nháy mắt, đầu gối của cô đập thật mạnh lên đường băng plastic.

Nhưng đây là cuộc thi, không có người dừng lại giúp cô.

Vết thương cũ thêm vết thương mới, đầu gối lập tức đen cả một mảng, nhưng cô không thể trách ai, chỉ có thể nói bản thân mình không có tế bào vận động, không dưng lãng phí một vị trí.

Chống trên sân chạy trải đầy cát sỏi rất nhỏ, cô thiếu nữ miễn cưỡng đứng lên, khập khiễng đi qua khu vực nghỉ ngơi.

Từ trước tới nay, cô luôn rất chịu đựng, giống như quả bóng cao su bay hơi vậy, chọc một centimet vào bên trông, sẽ không bị bắn ngược ra mà chỉ biết lõm sâu vào. Cho nên khi lớp trưởng hỏi cô có sao hay không, Vân Chiêu kiên quyết mà lắc đầu, tiếng nói vô cùng bình tĩnh: "Không nghiêm trọng lắm đâu."

"Tớ còn nghe được một tiếng "cốp", sắp tới cậu phải nghi ngơi cho tốt." Lớp trưởng báo tình trạng của cô cho chủ nhiệm lớp, Diệp Duyên chỉ có thể thông báo cho Chử Lan Xuyên bảo anh dẫn cô về trước nghỉ ngơi.

Lúc đó, Chử Lan Xuyên mới vừa thăm hỏi người nhà bị hại thứ hai, người đó là chồng của bà nội trợ kia, còn đang lái xe trên đường về Cục Cảnh sát.

Nhận được tin Vân Chiêu bị thương ở đại hội thể thao, anh lập tức quay đầu đi về phía trường học, nhân tiện kéo tai nghe bluetooth nói: "Cảm ơn thầy Diệp, làm phiền thầy rồi."

Diệp Duyên ở trường mấy chục năm, nhưng lại là lần đầu gặp phải tình huống gia đình học sinh như vậy, tất nhiên so với bất kỳ lúc nào thì đều phải để tâm hơn.

Ông uống một ngụm nước cho nhuận họng: "Có người nói cho tôi, Vân Chiêu đã được làm thủ tục nhận nuôi phải không? Như vậy là tốt nhất, hy vọng gia đình mới có thể đền bù tiếc nuối của con bé."

Thần thái giữa hai mày của Chử Lan Xuyên lập tức trở nên nặng nề, tảng đá lớn đè trong lòng từ tối hôm qua đến giờ khiến anh ở trong một cảm giác hỗn loạn cảm thấy rất nhiều chuyện hình như không đơn giản như trong tưởng tượng của anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!