Vân Chiêu lật đật chạy tới, định hỏi anh chụp ra sao rồi nhưng đến lúc lại gần bỗng thấy Chử Lan Xuyên ấn nút khóa màn hình.
Trên người cô gái tỏa ra hương thơm như hoa quế mùa thu, con ngươi cũng tựa như cơn mưa mùa thu ở thành phố Giang, luôn luôn không để cho người khác kịp chuẩn bị đã xông vào trái tim.
Cô lẩm bẩm hỏi: "Sao không cho em nhìn?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Chử Lan Xuyên nắm chặt chiếc điện thoại lạnh buốt trong tay, anh thản nhiên nói: "Điện thoại hết pin rồi."
Vân Chiêu không nghi ngờ gì, cô cầm điện thoại lên xem quả nhiên vậy, hình như điện thoại hết pin tự sập nguồn rồi.
Đoạn đường tiếp theo cô yên tâm để điện thoại mình ở chỗ Chử Lan Xuyên, kiệm lời thưởng thức cảnh sắc tươi tốt xanh ngắt hai bên đường.
Mưa phùn rơi trên phiến lá xanh, rơi tí ta tí tách trên mái nhà cong của thành cổ, một trận mưa đột nhiên xuất hiện như có thể xóa bỏ quá khứ không mấy thoải mái vui vẻ kia.
Hai người ngồi trong cáp treo, ngắm nhìn vệt nước chảy uốn lượn trên kính cửa sổ.
Nhờ chuyến đi này mà cuối cùng lòng cô cũng bình tĩnh lại, cái kim đâm trong lòng không biến mất mà biến thành mềm mại.
Xuống dưới chân núi Thương, mặt đường lầy lội, nhưng trên không trung lại không thấy một hạt mưa bụi nào.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lúc này Vân Chiêu mới chợt nhận ra trận mưa kia có thể chỉ là mưa bóng mây trên núi, đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, chỉ thoáng qua trong chớp mắt.
Mưa trên trời đã tạnh nhưng trong lòng cô lại lất phất mưa bay, như một cái hố đen không thể nào lấp đầy.
Ngay giây sau, anh đưa lòng bàn tay đến gần, đốt ngón tay thon dài không tốn chút sức lực nào bao bọc lấy cô.
Vốn cái hố đen kia lại bị lấp đầy trong nháy mắt.
"Đơ ra đó làm gì?" Khóe môi anh cong lên, đuôi mắt đầy vẻ dịu dàng.
Cô nắm chặt bàn tay của Chử Lan Xuyên, hưởng thụ tình yêu cuồng nhiệt đột nhiên tới này, tình cảm này không chỉ là yêu mà còn có cả sự tin tưởng vĩnh viễn không ngừng ăn sâu vào trong xương tủy.
Hai người đi rất chậm, mãi đến khi trời tối, thành cổ sau lưng đã lên đèn, ánh sáng lưa thưa rơi trên bả vai anh.
Từ nhỏ đến lớn nếu phải chọn một môn cô không giỏi thì chắc chắn đó là thể dục.
Nếu cô nhớ không nhầm thì tiết thể dục là tiết học khiến cô đau đầu nhất, ngay cả thi cấp 3 cần kiểm tra chạy 800m, trước khi chạy cô phải uống một lon Red Bull (Bò húc), dùng hết sức chạy cũng không hoàn thành trong vòng bốn phút được.
Nên khi thi cấp 3 thành tích của cô cộng lại cũng chỉ đứng thứ 5 toàn tỉnh.
Có lẽ do đi bộ tiêu hao quá nhiều sức lực, lúc về chưa đi được mấy bước Vân Chiêu đã cảm thấy bắp chân sưng đau ê ẩm, chạy mỗi lúc một chậm như một chú rùa con, dần dà bước chân đã không theo kịp anh.
Dường như người tỉ mỉ chu đáo như Chử Lan Xuyên đã nhận ra điều gì, anh chủ động bước chậm lại, hai người dừng lại trước chỗ bán tranh đường* bên lề đường.
(*Tranh đường là một loại hình nghệ thuật dân gian truyền thống của Trung Quốc. Nghệ nhân sử dụng dung dịch đường nóng chảy để tạo ra một bức tranh hai chiều. Vì nguyên liệu chính là đường nên tranh đường trở thành món kẹo mà trẻ em Trung Quốc yêu thích.)
Từ lâu đã không còn thấy người bán tranh đường ở thành phố nữa, chủ quán vốn dùng ngón nghề này để kiếm sống, vừa thấy khách liền nhiệt tình hỏi muốn rót kẹo thành hình gì.
"Ông chủ có tay nghề lão luyện, ông xem cái gì phù hợp thì rót thành hình đó." Giọng điệu của Chử Lan Xuyên tùy ý thoải mái, con ngươi còn sáng rõ hơn cả ánh đèn cách đó không xa.
Lúc Vân Chiêu theo Chử Lan Xuyên cô đã lĩnh ngộ được một chân lý, anh rất được mọi người yêu thích, khí chất người sống chớ lại gần thường ngày hơi giống màu sắc tự vệ, một khi thật sự hòa mình vào thì ngay cả khói lửa cũng trở nên sống động.
Ông chủ cũng cười ha ha không ngừng: "Cậu nhóc này nhìn mặt mũi nghiêm chỉnh, rất xứng đôi với cô vợ trẻ của cậu, trai tài gái sắc, một đôi uyên ương, thôi không lấy tiền đâu."
Cho nên lúc trước cô từng nghĩ ngay cả tia sáng cũng thiên vị anh quả không sai, dù sao bạn trai ra ngoài đường được hoan nghênh quá cô cũng phải trông chừng từng giờ từng phút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!