Chương 62: (Vô Đề)

Lúc này Vân Chiêu bỗng sinh ra ảo giác dê vào miệng cọp.

Cô còn chưa thiếu tỉnh táo đến mức mất trí nhớ, vịn vào người Chử Lan Xuyên không buông tay, thậm chí cái cảnh lúc anh khuyên cô bình tĩnh lại cô còn mặc kệ hết thảy đều không thể chối bỏ được.

Nhưng quả thực cô đang mệt mỏi vô cùng, xốc mí mắt nặng nề nhìn lên trần nhà tối om, xoay người cái lại lăn vào trong vòm ngực của anh.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nếu nói là hoảng hốt làm bừa còn không bằng nói là an tâm giao phó tất cả cho anh.

Những sự đau đớn người ta hay nói đến kia rõ ràng chỉ xuất hiện trong nháy mắt, huống hồ làm chuyện cá nước thân mật với người mình thích thì sao có thể gọi là đau khổ được?

Mặc dù hai bên đùi còn đau nhưng Vân Chiêu chẳng còn tinh thần mà quan tâm nhiều đến vậy, cứ thế cấn vào xương cốt của anh, không bao lâu sau liền rơi vào giấc ngủ sâu.

Không cần biết lúc nào trên người anh đều có mùi hương nhẹ nhàng thoải mái, cho dù thỉnh thoảng dính mùi khói thuốc cũng không bám được bao lâu, thậm chí khói thuốc còn hòa quyện với mùi hương dễ ngửi của cơ thể khiến cho người ta yên lòng.

Chử Lan Xuyên nghe hơi thở của người trong ngực đều đều mới im lặng bật cười, con ngươi đen như nước biển phun trào, lặng yên mà phun trào.

Lần nữa tỉnh lại, ánh nắng xuyên qua khe hở trên tấm màn che không mấy dày dặn chiếu vào phòng, chùm sáng không hề thiên vị chiếu vào giữa đôi lông mày của người đàn ông như một bức họa trên giấy Tuyên* say mê hấp dẫn người khác.

(*Giấy Tuyên là một loại giấy có nguồn gốc ở Trung Quốc cổ đại, được sử dụng để viết và vẽ. Giấy Tuyên nổi tiếng mềm mại và kết cấu mịn màng, phù hợp để truyền tải biểu cảm nghệ thuật cho cả thư pháp và hội họa Trung Hoa. Tại Trung Quốc người ta coi giấy Tuyên là vua của các loại giấy và là loại giấy bền nghìn năm.)

Anh mím môi, dáng vẻ ôn hòa vừa vặn hòa nhập vào không gian nửa sáng nửa tối này.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ban đầu Vân Chiêu đã ngắm anh ngủ một hồi lâu, cô lại cẩn thận từng li từng tí nhích người qua, mắt nhìn chằm chằm vào đèn thủy tinh treo trên trần nhà.

Cô vẫn còn nhớ rõ, tối qua làm đến lúc ý thức mơ hồ thì chiếc đèn này vẫn tỏa sáng rực rỡ, thậm chí sáng đến mức khiến người ta choáng váng, hoa mắt hiện lên từng tầng hình ảnh chồng lên nhau.

Vừa nghĩ tới tiến triển của tối qua, đôi mắt của cô gái lại chuyển động, con ngươi sáng lấp lánh như trái nho ngâm trong làn nước trong suốt.

Sau khi làm chuyện thân mật nhất thế giới thì cô đã là người của anh trai một cách trọn vẹn.

Cô vốn định dịch về đầu giường lấy điện thoại để xem thời gian, không ngờ đầu gối lại không cẩn thận động vào phía trước.

Chử Lan Xuyên nửa nhắm nửa mở mắt, anh duỗi tay che đi chùm sáng kia, tay còn lại kéo cái chân đang động bừa bãi của cô gái.

Tới tới lui lui, chân của cô gái cứ thế quấn quanh eo của người đàn ông, tư thế kia không thể nói nên lời.

Anh vừa mới tỉnh, giọng nói vẫn còn vừa dịu dàng lại trầm thấp như làn mưa bụi mấy ngày trước ở Đại Lý: "Vật nhỏ, mới sáng ra đã câu dẫn anh…"

Tiếng "vật nhỏ" của Chử Lan Xuyên khiến đầu óc cô mơ màng, suy nghĩ bay đến lúc chiến đấu kịch liệt tối qua, anh khàn giọng bảo cô gọi anh bằng hai tiếng dễ nghe.

Cô không biết sống chết mà kêu anh là "ông anh già", tất nhiên bị làm càng mãnh liệt, về sau cánh tay chống trên ghế rủ xuống như cành liễu tháng ba, không tài nào nhấc lên nổi.

"Em…" Lời nói của cô nghẹn ngang cổ họng, nửa ngày trời mới đỏ mặt hỏi anh mấy giờ rồi.

Chử Lan Xuyên làm việc và nghỉ ngơi có quy luật đã thành thói quen, hiếm khi anh lại ngủ quên, hôm nay xem như đã phá lệ.

Thật ra trong lúc mơ mơ màng màng cũng có lúc anh tỉnh rồi, khi đó chân trời vẫn còn xanh điểm thêm chút màu trắng bạc.

Chẳng qua cô gái lại như một chú bạch tuộc ôm chặt anh, ôn hương nhuyễn ngọc ở trong lòng nên anh cũng lười giằng co thêm, từ bỏ kỷ luật giữ hơn hai mươi năm qua.

Đã không làm người rồi, cũng không kém cái này là bao.

Nhưng tinh thần của Chử Lan Xuyên lại sảng khoái hơn cô nhiều, như thể người tối hôm qua giày vò cô đủ kiểu không phải anh.

Anh đứng dậy, chỉ mặc một chiếc áo ngắn tay với quần dài đơn giản, cà vạt tối hôm qua treo lỏng lẻo ở lưng ghế dựa, cả cái cà vạt nhăn dúm dó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!