Chương 61: (Vô Đề)

Không chỉ có Vân Già, lần thu lưới này còn có thể kết thúc cả những chuyện cũ năm xưa.

Vân Chiêu rửa mặt xong ra gặp anh, thiếu nữ không hề trang điểm, sắc mặt trong trẻo như đóa phù dung nhưng vành mắt lại đỏ bừng, nhìn rất rõ là vừa mới khóc.

Chử Lan Xuyên ngồi trên ghế da trong phòng, cà vạt chỉnh tề, dáng người rắn rỏi.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Anh không nhìn nổi nhất là dáng vẻ hồn xiêu phách lạc của cô, anh đành vỗ chân mình, nhỏ giọng gọi: "Đến đây, đến bên anh trai."

Vân Chiêu nghe lời bước lên phía trước, vạt váy phất phơ trên đầu gối, lộ ra cả khoảng bắp chân thon dài nhỏ xinh.

Cô đi đến trước ghế mới dừng lại, đầu gối cọ xát vào ống quần của người đàn ông, vải vóc mềm mại dán vào da thịt đầy đặn.

"Anh trai."

Từ mười ba tuổi đến giờ không biết cô đã gọi anh bao nhiêu tiếng anh trai rồi.

Ban đêm lúc nhớ anh cô sẽ nhẹ giọng thì thầm, lúc lâm vào khổ sở bi thương anh là khát vọng cứu rỗi cô, hàm chứa trong đó là toàn bộ khát khao và ảo tưởng của cô.

Cô gái nhỏ đến gần anh, đầu gối ửng đỏ đong đưa trước mắt, thứ không thể phá vỡ trong lòng anh như xuất hiện một vết nứt.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Giọt nước trượt trên gương mặt cô, rơi xuống chiếc áo sơ mi sạch sẽ như mới của anh, trên áo sơ mi ngay lập tức xuất hiện vệt nước.

Cô không nói gì nhưng con ngươi hơi động đậy, phủ lên một tầng sương mù giống như ống kính làm mờ của máy ảnh.

Chử Lan Xuyên duỗi tay kéo cô đến, ánh mắt lướt qua thái dương và môi của cô.

Vân Chiêu không hiểu, cũng có thể nói là không hề có kỹ xảo gì nhích lại gần, thấm ướt mảnh đồng ruộng đã khô hạn hết lần này đến lần khác.

Trên người anh toàn là mùi hương sữa tắm tươi mát, còn có cả mùi của nắng ấm áp và an toàn, những thứ này được nhân lên không ngừng trong giác quan của cô.

Nhưng chạm vào kiểu này đối với Chử Lan Xuyên thì không đau cũng chẳng ngứa, giống chuồn chuồn lướt nước chỉ để lại mấy vòng gợn sóng.

Anh cầm cổ tay cô, lập tức đảo khách thành chủ, công thành chiếm đất.

Cảm giác này như thể Chử Lan Xuyên đang nắm một đám mây, sợ chỉ dùng thêm chút sức đám mây đó sẽ tan nát trong gió.

Mãi đến khi tìm được khoảng trống ở giữa cô mới uất ức nói: "Không có ai thương em…"

Cảm giác bất lực bị người nhà vứt bỏ mặc sức lan tràn trong lòng cô.

Chử Lan Xuyên vuốt ve mi mắt của cô, giọng nói dịu dàng không tưởng tượng nổi: "Có anh trai ở đây, anh trai thương em."

Nói nhỏ như thế khiến hơi thở của cô loạn nhịp, giống như đã hoàn toàn lạc vào giấc mơ dịu dàng của anh.

Cô không để ý nhích lên bên trên, đụng phải thứ cong cong trong quần tây của anh.

Chử Lan Xuyên ngay lập tức rên hừ một tiếng bên tai cô, ánh mắt anh bình tĩnh không một gợn sóng nhưng cổ họng lại hơi động đậy, cảm xúc dâng trào.

Nếu mặc kệ tiếp anh không chừng sẽ không khống chế nổi nữa.

Mắt anh dần tối lại, vỗ lưng cô để cô xuống khỏi đùi mình.

Đôi mắt của cô gái đã khóc sưng lên, cứ như vậy mà muốn cô chắc chắn không được.

Chử Lan Xuyên nhìn thấy cái bút ghi âm trên bàn, trong lòng có suy đoán lờ mờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!