Đàm Yếm siết chặt cán ô, nửa người hắn phơi ra ngoài, mưa bụi xối trên vai thành những dòng nước lạnh buốt.
Trong cổ họng hắn như bị nhét một đống vải khiến hắn không nói nổi một từ nào.
Quản gia lấy khăn ra tỉ mỉ lau bả vai cho hắn, nhưng mưa vẫn xối như trút nước khiến chiếc khăn đã bị thấm ướt hơn nửa.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Đôi môi khô khốc mấp máy, từng sợi tơ bạc bay lả tả trong không trung, ông hít đầy một bụng khí lạnh rồi mới khuyên nhủ: "Đàm thiếu, cậu không thể bị nhiễm lạnh nữa…"
Hai năm nay Đàm Yếm gấp rút trở thành người thừa kế của Đàm thị, trên lưng cũng gánh vác ngày một nhiều trách nhiệm.
Trước kia hắn còn giấu tài, nhưng bây giờ không thể làm vậy, Đàm Yếm đã đứng lên vị trí bị ngàn người chú ý, bị người trong gia tộc soi mói chằm chằm.
Trong lòng quản gia hiểu rõ bởi vì cố gắng quá mức nên cơ thể của Đàm Yếm còn không được như hai năm trước, chỉ chống đỡ nhờ thuốc thang.
Nháy mắt Đàm Yếm lộ ra ánh mắt mệt mỏi, cho dù hắn vừa gặp tình cảnh được dịp thì chơi cũng không thấy dáng vẻ mệt nhọc cùng không cam lòng như bây giờ.
"Thôi, người sắp chết không lo được nhiều chuyện." Hắn cười tự giễu một tiếng, không nán lại cái nơi ồn ào này nữa.
Sau khi đóng cửa sổ xe Đàm Yếm mới nghẹn giọng hỏi: "Chuyện của Chử Hằng điều tra đến đâu rồi?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Có một nhân chứng kể lại ông ta đi theo đám người Vân Án sống ở khu biên giới, sau vụ nổ kia liền mất tin tức..."
Ngón tay Đàm Yếm gõ nhẹ trên đầu gối, tiếng mưa rơi tí tách bên tai hắn.
Nghe quản gia nói xong hắn mới thôi nhắm mắt dưỡng thần mở miệng nói: "Có một số người đi lại giữa ranh giới của bóng tối và ánh sáng sẽ thường quên mất lòng mình hướng về ánh sáng hay bóng tối."
Thật ra Đàm Yếm muốn nói hắn không thuộc về một số người đó, hắn từ Địa ngục bò dậy, từ nhỏ đã được chứng kiến lòng người hiểm ác, hắn không giống kiểu người có niềm tin cố chấp muốn bảo vệ công bằng chính nghĩa cho cuộc sống như Chử Lan Xuyên.Chử Lan Xuyên thấy bóng lưng dần biến mất trong màn mưa bèn lên một chiếc xe cảnh sát, chuẩn bị về Đồn Cảnh sát điều tra chi tiết.
Vân Chiêu dần bình tĩnh hơn, cô quay đầu lại nhìn những chiếc xe cảnh sát đang hú còi phía sau như cách cả một thế kỷ.
Trong lúc đấu đá cũng phải nhờ cô gái chịu thiệt cắn chặt tên cướp định lái xe tông người, dùng cơ thể yếu ớt này ngăn chặn nguy hiểm cho Chử Lan Xuyên không thì không biết sẽ xảy ra hậu quả gì.
Vào khoảnh khắc ấy trái tim của Chử Lan Xuyên như bị đào rỗng.
Trước giờ anh chẳng phải anh hùng gì, cô mới là đấng cứu thế của anh.
"Do anh trai không tốt, không bảo vệ em chu đáo." Tay phải cầm súng run run, anh thương tiếc cổ tay, vành mắt đỏ bừng.
Rõ ràng bàn tay này vừa còn nắm chắc khẩu súng không do dự bắn liền mấy phát súng, bây giờ ngay cả sức để nâng tay lên anh cũng không có.
Vân Chiêu đang quỳ trên ghế xe đứng dậy, cô nắm chặt ngón tay của người đàn ông, đồng thời cũng cảm giác được khẩu súng lạnh buốt kia.
Nhiệt độ cơ thể cũng không làm ấm được thứ vũ khí lạnh lẽo kia, nếu nó nằm trên tay người chính trực sẽ trở thành công cụ thi hành lẽ phải, nhưng nếu bị người xấu có mưu đồ cướp đi lại là thứ vũ khí hung tàn nguy hiểm.
Cô không muốn nhìn thấy một Chử Lan Xuyên kiên nghị vững vàng lộ ra khoảnh khắc mềm yếu nên đành nhìn thẳng mắt anh nói thật: "Không phải, ở trong lòng em, anh trai luôn tuyệt vời nhất."
Tình yêu thật thiển cận, ngay tại cái chớp mắt giữa sự sống và cái chết anh mới hiểu được trái tim mà cô gái vẫn luôn nâng niu kia nồng cháy đến cỡ nào.
Ngay cả mạng sống cũng không ngần ngại hy sinh vì anh.
Thật ra, trong lòng Vân Chiêu, sau khi Trương Trình Linh và Dương Khánh chết thì mạng sống của cô do Chử Lan Xuyên ban tặng.
Vốn không có gì thiệt thòi.
Chử Lan Xuyên bỗng thấy thế giới không hề có một ngọn cỏ nào sống nổi của mình chợt lan tỏa sức sống bừng bừng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!