Chương 47: (Vô Đề)

Vốn dĩ việc bị sở hữu cũng là một cách để cứu rỗi.

Mà cách cứu rỗi này được Chử Lan Xuyên nhấn mạnh thêm mấy phần, cô như ngâm mình trong hũ mật đào, bên tai vang lên tiếng sủi bọt ùng ục.

Khóc xong khóe mắt cô vẫn phiếm hồng nhưng đồng tử lại như được gột rửa càng trở nên sáng rõ hơn.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Có lẽ do thuở nhỏ đã phải trải qua quá nhiều chuyện đen tối, trong lòng Vân Chiêu rất khó có được cảm giác an ổn.

Càng quan tâm thì càng sợ mất đi.

Nhất là khi đối mặt với vết sẹo của Chử Lan Xuyên cô lại càng vụng về không biết phải làm gì.

"Không có gì giấu diếm nổi anh trai đâu." Anh nhẹ nhàng nói, nhưng nội dung lại khá nặng nề.

Bất kể trong quá khứ Vân Án đã làm ra bao nhiêu việc ác độc, cô gái nhỏ của anh vẫn luôn trong sáng hồn nhiên, không nhiễm bụi trần, không thể để phán đoán đạo đức nọ kia liên lụy đến người vô tội.

Vân Chiêu nhớ bây giờ mình đã mười tám tuổi rồi mà vẫn khóc lóc trước mặt Chử Lan Xuyên bèn buồn bã kéo góc áo của anh.

"Có phải lúc em khóc xấu lắm không?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Ừm, không xấu."

Dưới ánh đèn, từng đường nét khuôn mặt của anh càng hiện rõ hơn, đôi mắt thâm thúy chăm chú nhìn vành mắt đỏ ửng của thiếu nữ và cả nốt ruồi kia.

Thật muốn cắn thử một lần xem cảm giác ra sao.

Do động tác mãnh liệt vừa rồi mà đuôi áo sơ mi thắt thành hình nơ bướm của cô đã tung ra, rất dễ khiến người ta suy nghĩ sang hướng khác.

Thế mà Vân Chiêu vẫn không hề nhận ra, cô vẫn đang đắm chìm ở mớ bấn loạn trong lòng, "Vậy anh đừng trêu em…"

Nói đến đây Chử Lan Xuyên cũng đồng ý: "Được thưa nhóc mít ướt."

Nghe cái từ nhóc mít ướt này không giống đang an ủi chút nào.

Cô khoanh hai tay lại, khom lưng ngồi trên ghế sô pha, vừa nhìn qua là thấy dáng vẻ ỉu xìu sau khi khóc lóc một trận, như búp non bị mưa gió làm rũ xuống, phờ phạc không dậy nổi.

Vốn cô ra đây để uống nước, nhưng cốc nước sôi để nguội kia lại không đụng đến.

Chử Lan Xuyên đứng dậy mở cửa tủ lạnh, lấy một lon soda nhỏ trong đó ra.

Một tay anh giật nắp lon, đưa tới trước mặt Vân Chiêu, lon nước tỏa ra mùi hoa quả thơm mát.

Cổ họng cô hơi nhúc nhích, quả thật khát không chịu nổi, mắt vừa nhìn qua đã thấy ngón tay thon dài của người đàn ông đang cầm lon nước.

Vân Chiêu uống từng ngụm nhỏ, cô biết chỉ có ở trước mặt Chử Lan Xuyên thì bức tường thành trong lòng cô mới vỡ thành từng mảnh.

Còn chưa kịp phản ứng lại đã thấy một đầu tóc đen của người đàn ông hiện lên trong tầm mắt cô.

Chử Lan Xuyên ngồi xổm buộc lại vạt áo sơ mi hộ cô, anh vẫn buộc theo kiểu của cô gái nhỏ tạo thành một chiếc nơ bướm xinh xắn.

Sẽ khiến cô cảm thấy anh trai chỉ dành kiểu đó cho riêng mình.

Trên chiếc áo phông trắng của anh còn dính nước mắt của thiếu nữ, đọng lại thành một mảng nhỏ lờ mờ hiện ra làn da nơi bả vai.

Nhưng Chử Lan Xuyên cũng không để ý, anh kìm nén cảm xúc, lời ít ý nhiều nói: "Uống xong thì đi ngủ, đừng suy nghĩ nhiều."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!