Chương 45: (Vô Đề)

"Hả…?" Vân Chiêu tròn mắt, có vẻ không tin lời như này có thể nói ra từ miệng của Chử Lan Xuyên.

Lần đầu tiên cô thấy dáng vẻ anh thả lỏng bản thân để mặc người khác dỗ dành.

Chẳng qua cô gái cũng không có kinh nghiệm dỗ người khác, giương mắt nhìn anh nửa ngày trời cuối cùng mới thẹn thùng duỗi hai tay xích lại gần bả vai anh, cúi người ôm anh, năm ngón tay còn khẽ vỗ trên lưng anh.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Giống đang lấy kẹo dỗ trẻ con.

Chử Lan Xuyên bật cười, anh không tiếc khen ngợi: "Chiêu Chiêu nhà ta biết dỗ dành người khác thật đấy."

Sao nghe như đang nói kháy thế nhỉ?

Để trả thù lời nói ấm ớ còn có ẩn ý của Chử Lan Xuyên lại thêm việc bị anh khiêu khích, Vân Chiêu bĩu môi cố ý dùng lực thật mạnh vỗ lên tấm lưng rộng lớn của người đàn ông.

Xuýt xoa… Không phải chứ, cô gái nhỏ xuống tay đủ ác.

Thấy Chử Lan Xuyên nửa ngày trời chưa phản ứng lại, trong lòng cô hoảng hốt, rất dễ bị lừa lại sáp tới lo lắng hỏi thăm: "Anh trai không sao chứ?"

Anh cố gắng nghiêm mặt ngước mắt nhìn cô: "Anh trai cảm thấy mình có khả năng xảy ra chuyện rồi."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Đau?"

"Hơi hơi." Giọng anh nhàn nhạt, có vẻ không hào hứng nói chuyện lắm.

Lúc này rõ ràng cô gái đang an ủi anh.

Nhưng hơi nóng trong không khí vẫn chưa tan, Vân Chiêu không có ý đồ gì khác nhưng lại dễ dàng khơi gợi lên một loại suy nghĩ ẩn giấu đã lâu.

Không phải chứ… Chử Lan Xuyên tự biết bản thân nhẫn nhịn rất giỏi, hôm nay sợ là uống nhầm thuốc rồi, suy nghĩ tạo thành khe hở trong lồng ngực anh, từ từ ăn mòn lí trí.

Để tránh sự xấu hổ kia, anh dứt khoát chọn kịp thời rút lui.

Sau đó anh nhướn lông mày thản nhiên nói: "Anh trai muốn hút điếu thuốc."

"Không được." Vân Chiêu rất lạ, thái độ cực kỳ cứng rắn: "Không phải anh vừa hút một điếu sao? Cổ chân anh còn có vết thương, hút thuốc nhiều không tốt cho sức khỏe."

Được, cô gái nhà mình dạy dỗ rất có bản sự, anh cứ như vậy ngoan ngoãn nghe, không phản bác lại điều gì.

Đúng lúc này bụng Vân Chiêu vang lên tiếng ùng ục, da mặt cô mỏng, lại còn ở trước mặt Chử Lan Xuyên khiến lông mi cô trong chốc lát chớp chớp, liều mạng giấu đi dáng vẻ khó khăn của mình.

Thật ra cũng không trách cô, mấy kiểu tiệc tùng như đám cưới này ai nấy chỉ đến góp vui, thức ăn trên bàn hầu như chả động đến là bao, cô cũng chỉ ăn lót dạ, từ sáng đến đêm bụng cũng đói mèm.

Người đàn ông bật cười, lòng bàn tay dán trên trán của cô, dùng ngón tay gõ xuống không nặng cũng không nhẹ: "Còn bảo không đói? Đi ăn thôi, anh trai mời khách."

Á à, không nghĩ tới cú đánh kia của cô lại bị anh ghi thù tất báo đến tận giờ.

Anh trai già chậm nhiệt :))

Thấy nắng chiều mùa hè gay gắt, lúc Chử Lan Xuyên ra ngoài còn đội thêm một chiếc mũ lưỡi trai.

Vốn ban đầu là đội trên đầu anh, nhưng anh lại thấy cô gái nhỏ vừa đi vừa nhíu chặt máy lại liền không nói hai lời cởi mũ lưỡi trai xuống, lại thẳng thắn dứt khoát đội luôn lên mái tóc mềm mại của cô gái.

Bỗng không bị ánh nắng chói chang chiếu vào nữa, cô lấy tay chỉnh lại mũ lưỡi trai của anh, thấy Chử Lan Xuyên đi trước mấy bước đang đứng đợi cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!