Chương 44: (Vô Đề)

Dùi trống nằm trong tay anh chuyển động một cách thần kỳ, vừa nhanh lại vừa chính xác.

Anh chỉ biểu diễn một đoạn nhạc dạo trong trí nhớ nhưng lại gõ cực kỳ trôi chảy, không bị vấp một lỗi nào.

"Có muốn học không?" Chử Lan Xuyên bày ra dáng vẻ định dạy dỗ cô, ngoắc ngón tay kéo cô gái đến trước mình.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Bàn tay nhỏ nhắn bị năm ngón tay cầm, hơi thở bên tai lúc nặng lúc nhẹ, lần nào cũng vậy, giọng nói của Chử Lan Xuyên dịu dàng như mật ngọt dụ dỗ cô chìm sâu.

Năng lực học hỏi của Vân Chiêu khá mạnh, cầm dùi lên tay rồi cũng không kém, cô đang định quay đầu lại khoe thành quả học tập của mình thì bờ môi liền cọ vào má của người đàn ông.

Dùi trống trong tay cô rơi xuống, trượt đến bên chân của hai người.

Cô kinh ngạc, lúc kịp phản ứng lại đã lấy tay che chặt môi, hình như trên đó còn vương lại chút hơi ấm.

Tim Chử Lan Xuyên nhảy lên một nhịp, trong mắt ánh lên ngọn lửa: "Chiêu Chiêu lớn rồi, biết hôn trộm anh trai rồi."

Cô nào có!

Chẳng qua giải thích kiểu gì cũng thành có ý đồ khác, Vân Chiêu chỉ đành nũng nịu kêu gào: "Anh trai đáng ghét."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Có vẻ chưa hết giận, cô lại thêm một chữ vào bốn chữ trên: "Anh trai già đáng ghét."

Anh hừ một tiếng, giọng điệu có vẻ bất cần đời: "Chê anh lớn tuổi hả? Tiêu chuẩn của Chiêu Chiêu thấp ghê nhỉ?"

So về võ mồm thì cô đấu không lại anh.

"Anh trai…" Cô vừa hân hoan gọi anh thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại của Chử Lan Xuyên.

Vân Chiêu biết tám chín phần mười là điện thoại của Cục Cảnh sát, cô nhấp môi, cảm thấy tốt nhất không nên quấy rầy anh.

Chử Lan Xuyên mới giây trước còn nhìn cô gái cười dịu dàng, ngay giây sau nhận được điện thoại của Phùng Thường Thư sắc mặt anh như bị mây đen phủ kín.

Rõ ràng Phùng Thường Thư là người không có việc gấp sẽ không gọi cho anh.

Chử Lan Xuyên buông cánh tay đang tì trên khung cửa, sau đó anh cầm di động ra ngoài ban công.

Vân Chiêu còn không biết chuyện gì đang xảy ra, không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi hương bạc hà của anh, quay đầu lại dùi đánh trống vẫn nằm lăn trên mặt đất, cô ngồi xổm xuống nhặt lên liền nhìn thấy một ngăn tủ ở đối diện.

Vừa rồi còn vội nên cô cũng chưa kịp ngắm kỹ thư phòng của Chử Lan Xuyên.

Ngoại trừ một đống hồ sơ được sắp xếp chỉnh tề, trong ngăn tủ cao nhất còn đặt một khung hình.

Cô nhón chân lên mới miễn cưỡng lấy được, viền bức ảnh trong khung đã ố vàng nhưng không hề dính chút bụi nào, có thể thấy nó được giữ rất cẩn thận.

Đó là bức ảnh của một người đàn ông mặc Cảnh phục đang ôm Chử Lan Xuyên hồi còn nhỏ. Phía sau hai người là lá cờ Tổ quốc tung bay, thiếu niên còn nét ngây ngô nhưng đã nhìn ra được có tiền đồ rộng mở, tương lai xán lạn, tay phải của anh còn giơ tay chào lá cờ Tổ quốc, ánh mắt anh hàm chứa sự trầm tĩnh.

Nhưng người đàn ông khác trong bức ảnh vĩnh viễn dừng lại ở nơi này.

Anh hùng lấy trời đất làm mộ, Chử Hằng đến tro cốt cũng không còn, ông đã nằm xuống ở nơi biên cảnh xa xôi, không thể trở về mảnh đất yêu quý này nữa.

Trái tim Vân Chiêu đau đớn, không kìm được nghĩ đến Vân Án sẽ đối xử ra sao với đứa con gái làm trái với ông?

Phùng Thường Thư sợ nói chuyện qua điện thoại không rõ ràng bèn ấp úng mời Chử Lan Xuyên đến Cục Cảnh sát, còn rót cho anh chén trà Bích Loa Xuân*.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!