Chương 40: (Vô Đề)

Không thể không thừa nhận, Chử Lan Xuyên mềm lòng trước những lời này.

Cằm dưới của anh gối lên đầu tóc bù xù của cô gái nhỏ, nhìn kỹ lại sợi tóc hơi ngả nâu của cô, màu nâu cực nhạt, gần giống màu kẹo cà phê.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Vân Chiêu cũng chỉ ôm thoáng chốc, cô bất giác rút tay lại như điện giật, tự nhận bản thân mình hơi nóng vội.

Chử Lan Xuyên hoảng hốt, anh cố ý hỏi lại: "Chiêu Chiêu, không phải em vẫn luôn là người nhà của anh trai à?"

Cô gái nhỏ cúi đầu, lẩm bẩm: "Không giống nhau mà…"

Em gái sao có thể giống với bạn gái được.

Thời gian gấp rút, Chử Lan Xuyên không kịp giải thích thêm, anh cố gắng vứt bỏ trạng thái công việc không đề cập đến tình cảm, dịu dàng nói với cô: "Ở nhà ngoan nhé, nghỉ ngơi sớm vào, anh pha cốc nước mật ong cho em rồi đó."

"Dạ… Em biết rồi."

Vân Chiêu không mặn không nhạt trả lời, nghe thấy tiếng cửa đại đóng lại mới quay về phòng ngủ đi giày vào.

Aizz.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Thế mà lại không buồn ngủ nữa.

Chử Lan Xuyên nhận được điện thoại của Trác Đình liền lái xe ra bến tàu thành phố Giang, không dám chậm trễ một giây phút nào.

Hiện trường đã được phong tỏa, xung quanh dựng lên đường cảnh giới màu vàng.

Anh vội bước đến kéo đường cảnh giới ra, chuẩn bị xem xét thật kỹ vị trí xảy ra vụ án.

Có cảnh sát lao tới nghiêm túc khuyên anh: "Thưa anh, đây là hiện trường vụ án, xin anh giữ khoảng cách."

Chử Lan Xuyên chưa kịp giải thích thì Trác Đình đã vỗ bả vai của cảnh sát mới tới: "Tên nhóc này không có mắt nhìn gì cả? Đây là Đội trưởng Chử của đội trinh sát hình sự."

Cảnh sát lúng túng đỏ cả mặt: "Chào Đội trưởng Chử ạ."

Chử Lan Xuyên không tính toán nhiều, anh không thích ra vẻ cao cao tại thượng trước mặt người mới.

Trác Đình vừa cùng khiêng người lên xe cứu thương, tay vẫn chưa kịp rửa, bộ tây trang mặc để đi dự tiệc đã dính mấy vết máu.

Đã nhiều lần vào sinh ra tử, anh cũng không để ý mấy chuyện này.

Chử Lan Xuyên chưa thấy hiện trường đầu tiên, anh chỉ đành hỏi Trác Đình: "Lúc người bị thương ngã xuống đất còn ý thức hay không?"

"Anh ta vẫn cố gắng nói chuyện nhưng hơi thở quá yếu, không nghe rõ."

Trác Đình duỗi tay chỉ chỗ trống phía xa: "Hiện trường không có ai chứng kiến vụ án, đèn đường ở gần bến tàu bị hỏng, chỗ này tối om, ngoại trừ người về nhà đi qua đường này ra thì chỗ này chính là một nơi hẻo lánh vắng bóng người."

Hai người đều hiểu trong lòng mà không nói ra, chuyện này có quan hệ với đội truy lùng ma túy, nhưng nhiệm vụ của họ được bảo mật, muốn điều tra tiếp cần phải thương lượng.

Chử Lan Xuyên hiểu ra: "Trác Đình, cậu về nghỉ ngơi đi, tôi gọi điện thoại cho Đội trưởng Phùng của bên truy lùng ma túy."

Thật khéo là vị Đội trưởng Phùng này lại là học trò đắc ý nhất của Chử Hằng.

Theo những gì Chử Lan Xuyên còn nhớ, lúc Chử Hằng còn sống, thi thoảng rảnh rỗi ông sẽ mời cả đội truy lùng ma túy đến nhà chơi, ông lại cực kỳ ưu ái Đội trưởng Phùng bây giờ, nói người trẻ tuổi tiền đồ xán lạn.

Sau khi vụ việc xảy ra, học trò ông từng lấy làm đắc ý nhất lại xa cách với gia đình ông, lạnh mặt làm ngơ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!