Vân Chiêu nắm ống tay áo Cảnh phục của anh bước xuống tầng.
Cúc áo kim loại được vuốt ve trong lòng bàn tay, có thể cảm nhận rất rõ từng đường nét hoa văn.
Thật kỳ lạ, rõ ràng trước mặt thầy Từ cùng Lê Na cô có thể nín nhịn uất ức, nhưng chỉ cần ở cùng Chử Lan Xuyên, cảm giác khó chịu giống bọt biển bao vây lấy người cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bước chân của Chử Lan Xuyên đột ngột dừng lại, Vân Chiêu không chú ý liền va phải vai anh, nước mắt cứ thế chảy ra.
Không còn gì khác, cô thấy cực kỳ mất mặt.
Rõ ràng là người khác vũ nhục cô trước, cô chỉ đáp trả mà bị phán thành có thái độ không tốt với bạn học, đã thế người bị gọi lên xử lý chuyện này lại là Chử Lan Xuyên.
Từ Cẩm Giang có quyền đề cử một số học sinh lên đội tuyển quốc gia, lần này Lê Na nháo thành chuyện lớn như thế, ấn tượng của thầy về cô chắc rơi xuống đáy vực mất.
"Sao lại khóc?" Anh vẫn như bình thường hỏi han cô, giọng nói trầm ổn.
Chử Lan Xuyên giơ tay lau giọt nước mắt kia đi giúp cô.
Anh khẽ nhéo hai bên má có chút thịt của thiếu nữ, cô chỉ đành chu môi, không biết Chử Lan Xuyên muốn làm cái gì chỉ có thể tạm thời mắt đối mắt nhìn anh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Ừ, thế này đáng yêu hơn nhiều." Anh cảm thấy thỏa mãn, ánh mắt lưu luyến trên cánh môi anh đào của thiếu nữ.
Mềm mại đầy đặn, tư vị cắn lên cũng… thật sự thấm tận xương tủy.
Đã đến lúc này rồi mà Chử Lan Xuyên còn có tâm tư trêu đùa cô…
Cổ họng của Vân Chiêu khổ sở nuốt tiếng nghẹn ngào xuống, rất nhẹ nhàng nhưng vẫn bị anh nghe thấy.
Anh làm như không thấy gì nói: "Chiêu Chiêu, em biết chuyện này không phải lỗi của em là được, những người có tâm tư xấu xa em không ngăn cản được."
Bằng không oan khuất ông Chử Hằng phải chịu cũng không mãi mãi không lật lại được công đạo.
Từ khi mười bốn tuổi Chử Lan Xuyên mất đi người bố mới bắt đầu hiểu được đạo lý này, tự thấy mình không thẹn với lòng còn quan trọng hơn bất cứ chuyện gì.
"Hơn nữa, cho dù trời có sập xuống, em còn có anh trai." Anh nói cực kỳ trịnh trọng, thêm cả thân Cảnh phục màu xanh nước biển càng vô ý để lộ ra tình cảm thân thiết.
Vân Chiêu bị câu nói của anh làm cho sững sờ, hạt mầm ở đáy lòng kia bắt đầu sinh sôi thành những sợi dây mây không tài nào ngăn được.
Cô cũng muốn một ngày nào đó có thể bảo vệ anh trai của chính mình.
"Đi thôi, trước tiên quay về Cục Cảnh sát với anh một chuyến."
Ô của cô đã bị gió thổi đến mức biến dạng, nhìn cả trời ngập mưa thế này chỉ có thể lùi về sau hai bước.
Áo lông trên người bị mưa xối ướt sũng, gió thổi qua làm cô lạnh đến đơ người, đồng tử hơi tan rã.
Lúc Chử Lan Xuyên bật ô, Vân Chiêu chỉ có thể co ro thân người, hai tay ôm lấy cánh tay, răng hàm không nhịn nổi run lập cập, chỉ thiếu nước viết mấy chữ đáng thương vô cùng lên trên mặt.
Anh không có khả năng không nhận ra động tĩnh bên này, sau khi bật ô xong liền tùy ý ném luôn cán ô lên mặt đất, động tác nhanh gọn vội cởi Cảnh phục ra khoác trên người cô.
Trong mắt người ngoài, Chử Lan Xuyên là một người không bao giờ sợ lạnh. Sự thực chứng minh, hoàn cảnh lạnh gấp trăm lần anh cũng từng trải qua rồi.
Để hoàn thành những nhiệm vụ huấn luyện việt dã, vào mùa đông anh phải lội xuống những đầm lầy nước cao không quá đầu gối, lúc đi lên tay anh cầm bình nước nóng vẫn còn run.
Nhưng cuối cùng vẫn kiên trì vượt qua, không hề kêu ca một tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!