Chương 33: (Vô Đề)

Đàm Yếm chắc chắn nghe thấy lời nói mang theo áp lực kia của Chử Lan Xuyên, mặt mày hắn hoảng hốt, sau đó siết chặt di động trong tay, dường như muốn bóp nát chiếc điện thoại Vertu trị giá mấy chục vạn. (Mấy trăm triệu)

Đầu kia điện thoại vang lên tiếng tút tút ngắt máy, quản gia mới dám nhắc: "Đàm thiếu, đại thiếu gia đến sân bay…"

Tối nay Caesar đến thành phố Giang, bà nội cố ý dặn dò hắn để hắn giúp Caesar quen thuộc tình hình trong nước.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Đàm Yếm cười đầy châm biếm, đáy mắt là một mảnh lạnh lẽo.

Nếu chuyến bay không bị trễ thì còn hai mươi phút nữa Caesar sẽ đến thành phố Giang, Đàm Yếm mặc kệ tài xế lái xe lòng vòng, ánh mắt tối tăm của hắn như giăng kín mưa bụi, hình thành lớp rào chắn với thế giới bên ngoài.

"Nếu không đi chỉ sợ không ăn nói được với bên lão thái thái." Quản gia cất túi kẹo sữa còn lại đi, không thể để Đàm Yếm ngược đãi cơ thể của mình nữa.

Mảnh giấy gọi kẹo bị hắn nắm trong tay đến nhăn nhúm, Đàm Yếm tùy tiện ném điện thoại ra ghế sau, ngửa đầu nhắm mắt, sắc mặt trắng bệch.

Hắn nhìn đồng hồ, cuối cùng cũng lựa chọn xong, nói với tài xế: "Đến sân bay."

Thực lực hiện nay của hắn còn chưa đủ để một mình đối nghịch với cả Đàm thị, lựa chọn này đồng nghĩa với việc nhẫn nhịn lấy đại cục làm trọng, tùy bà nội hắn sắp xếp.

Quản gia liếc mắt nhìn ánh mắt u tối không rõ của Đàm Yếm trên ghế sau, ông thầm thở phào, cuối cùng cũng có thể ăn nói với bên gia tộc.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Bầu không khí trong xe dường như ngày càng nóng hơn, Vân Chiêu bị Chử Lan Xuyên ôm đến trên đùi liền có cảm giác ngượng ngùng không nói nên lời, ngón tay như có như không đặt trên ống quần anh, vuốt ve chất liệu mềm mại.

Điện thoại do Chử Lan Xuyên ngắt, mục đích rất rõ ràng, những lời riêng tư tiếp sau đó anh không muốn có người khác nghe thấy.

Ngoài mặt thì nói muốn cô gái nhỏ nhớ lâu hơn, nhưng anh lại luyến tiếc đành để một bàn tay đỡ ở vô lăng, da thịt ấm áp dán vào sau lưng thiếu nữ, vai lưng cô mỏng manh, xúc cảm cũng cực kỳ rõ ràng.

Mà Vân Chiêu lại bị cảm giác ấm áp này làm cho phát run, đại não vào khoảnh khắc chạm vào nảy ra nhiều ma sát hơn.

Trước giờ cô chưa từng thấy cảnh tượng Chử Lan Xuyên mất khống chế như vậy, anh lúc nào cũng giữ khoảng cách trước mặt cô, không bao giờ thích gây ra tín hiệu dễ khiến người khác hiểu lầm này.

Anh trai thích cô sao?

Vân Chiêu không có đáp án, cô không tự giác nuốt nước bọt, cảm giác mâu thuẫn giống tòa thành vây quanh cô, rốt cuộc tâm tính còn trẻ, không che giấu nổi.

So với sự bối rối lúng túng của cô thì Chử Lan Xuyên giống như người cầm quyền cao cao tại thượng, không có động tĩnh gì, như ám khí sắc bén trong bóng tối nhưng trước mặt cô lại khắc chế để thể hiện ra một mặt dịu dàng.

Chử Lan Xuyên đã ôm con nhà người ta ngồi lên đùi nhưng bây giờ anh vẫn thản nhiên như thường, cũng không có biểu tình lảng tránh gì.

Chử Lan Xuyên giơ cánh tay khác khẽ quấn vào trước cổ thiếu nữ, sợi tơ đỏ trên ngọc bội quấn quanh ngón tay anh, sinh ra cảm giác cấm kỵ khó tả.

Chỉ là bị anh nắm một sợi tơ đỏ thôi mà Vân Chiêu cảm thấy mạch đập toàn thân đều nhảy lên theo sợi dây này.

Ngọc vốn có tính ôn nhuận, khẽ vân vê ở đầu ngón tay khiến Chử Lan Xuyên thất thần nhìn một lát, sau đó như có như không nói: "Trước chưa thấy em đeo bao giờ, có phải xảy ra chuyện gì hay không?"

Không thể không nói độ nhạy bén của Chử Lan Xuyên ở phương diện nào đó quả là khác hẳn so với người bình thường.

Vân Chiêu: "…"

Cô chớp nhanh mắt, muốn che giấu tâm tư không cho Chử Lan Xuyên đoán trúng nhưng không biết phải làm sao.

Cổ họng như bị người khác đổ một chén trà đắng ngắt vào, cảm giác kia không ngừng khuếch tán ra, nhưng cô chỉ có thể lựa chọn nuốt xuống.

"Không có, hôm nay lúc em dọn lại ngăn tủ thì thấy cái này, nhớ lại bác gái tặng em dịp sinh nhật nên muốn đeo thôi."

Nói xong lời nói dối này Vân Chiêu cảm thấy sự nhẹ nhàng trước nay chưa từng có.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!