Chương 32: (Vô Đề)

Nữ sinh đi cùng thấy Chử Lan Xuyên không giống nguời dễ trêu chọc liền co rúm người lại, kéo tay Lê Na bỏ đi: "Bỏ đi Na Na, chúng ta không so đo với đồ nhà quê."

Nhưng Lê Na vẫn còn đang tức giận, cô ta siết đốt ngón tay đến trắng bệch, cuối cùng vẫn bị khuyên nhủ mà nén giận xuống.

Cả quá trình Chử Lan Xuyên không nói một câu, anh không thích uy hiếp con gái, như vậy thật mất mặt.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nhưng tuổi còn nhỏ nói chuyện đã ác độc như vậy, so với học ôn tỉnh không bằng về nhà để bố mẹ dạy lại.

Bóng của anh kéo dài trong ánh hoàng hôn, có vẻ cô tịch (cô đơn và tịch mịch) nhưng ánh mắt vẫn luôn khóa chặt tại bóng người của thiếu nữ.

Đó là người mà anh bất chấp dưới thân phận gì cũng phải bảo vệ tốt.

Lúc Lê Na lên xe còn cố tình lấy máy ra chụp lại ảnh Vân Chiêu đứng cạnh xe Rolls

-Royce, khóe môi nở ra một nụ cười đắc ý.

Cô ta chúa ghét người giả vờ ngây thơ, đặc biệt là loại chuyên làm bộ làm tịch như Vân Chiêu.

Làm xong hết thảy cô ta lại trở về thân phận đại tiểu thư nhà họ Lê, kéo cửa xe ngồi vào, phân phó: "Đưa tôi đến lớp múa."

Đối mặt với thế công hai ngày liên tiếp của Đàm Yếm, quả thực tâm tình Vân Chiêu rất phức tạp.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô rất biết ơn sự quan tâm và chăm sóc của Đàm Yếm, đặc biệt về vấn đề thân thế của cô hắn đã mất không ít công sức mới tìm được sự thật cho cô.

Nhưng sự thật tàn khốc như vậy cô tình nguyện không cần biết.

Nhớ lại ngày hôm qua dây dưa, Vân Chiêu sợ hắn lại dùng chiêu cũ nên chỉ có thể đưa gói kẹo sữa mà nhóc mập cho cô đặt lên trên tay Đàm Yếm, thừa dịp hắn ngây ra liền chạy nhanh đến bên đường đối diện.

Vì đi quá nhanh, gió lạnh theo hô hấp mà tràn ngập trong cổ họng như một viên kẹo bạc hà, vừa cay vừa lạnh.

Bây giờ có quá nhiều người trên đường, Đàm Yếm thoáng chốc không thể tìm ra cô được, cô không khỏi thở phào, đứng yên trước điểm chờ phương tiện giao thông công cộng.

Sau khi cô thi xong Chử Lan Xuyên đã nhắn tin đến, đại khái là tối nay anh sẽ đến đón cô, bảo cô đợi anh ở điểm dừng phương tiện giao thông công cộng.

Cô nhìn chằm chằm mũi chân mình, không biết là tư vị gì, cô chỉ có thể không ngừng nhắc nhở bản thân, đợi Chử Lan Xuyên đến đây tuyệt đối không thể nói ra lời kia ở trước mặt anh.

Sắp đến Tết Âm lịch, đường phố giăng đèn kết hoa, chưa đến tối mà một loạt đèn lồng đã thắp sáng bừng lên.

"Vân Chiêu?" Tần Bách cho rằng mình nhận sai người, thấy thiếu nữ ngẩng đầu lên sửng sốt một lúc cậu mới nhoẻn miệng cười.

Từ kì thi chuyển cấp tới giờ hai người vẫn chưa gặp mặt nhau.

Tần Bách là con trai một trong nhà, trong mắt người ngoài là con cháu gia thế, từ khi sinh ra đã được định sẵn đường đi nước bước.

Ví dụ như, sau khi thi chuyển cấp phải ra nước ngoài du học, đây cũng là ý bố cậu cưỡng chế làm theo.

Tần Bách cao hơn nhiều so với lần cuối hai người gặp nhau, cậu con trai cười tươi liền lộ ra một bên răng nanh, giống như ánh mặt trời sưởi ấm những ngày đông giá rét.

"Tần Bách… Lâu rồi chưa gặp." Đáy mắt Vân Chiêu lấp lánh ánh sáng, rất kinh ngạc về việc đột nhiên Tần Bách về nước.

Cậu chủ động tâm sự: "Tết Âm lịch năm nay là đại thọ 70 tuổi của ông nội mình, chương trình học ở nước ngoài của mình kết thúc mình liền về nước."

Tần Bách xoa ngón cái, thở dài nói: "Cậu thì sao Chiêu Chiêu, có tiếp tục thi tỉnh không?"

"Mình vừa tan lớp ôn thi Toán học cấp tỉnh xong." Thái độ của Vân Chiêu chẳng nóng chẳng lạnh, cô kéo khăn quàng cổ xuống dưới tầm một phân lộ ra hàm dưới thon gọn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!