Chương 31: (Vô Đề)

Khóa thắt lưng làm từ kim loại cực kỳ lạnh lẽo nhưng Vân Chiêu nhất quyết không buông tay.

Xuống thêm 1cm nữa sẽ đụng phải vùng cấm.

Hô hấp của Chử Lan Xuyên nặng nề, anh không thể quấy nhiễu cảnh tượng trong mơ của thiếu nữ, nhưng chẳng lẽ cứ để kệ tình thế phát triển sao?

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Thiếu nữ nằm trên giường lớn mềm mại cuộn tròn, biểu cảm thống khổ.

Vân Chiêu đã lâu chưa gặp ác mộng, từng gương mặt màu sắc khác nhau chồng chéo lên nhau trong thế giới hư ảo làm cô chìm trong hôn mê.

Cả người cô như bị vây trong một chiếc lồng giam thật lớn, không tìm thấy lối ra.

Thuận theo ánh đèn tường yếu ớt, Chử Lan Xuyên thấy trên tủ đầu giường còn đặt một quyển sổ ghi chú.

Sổ ghi chú thiên về kiểu dáng công sở, không giống kiểu thường ngày Vân Chiêu hay dùng.

Anh giơ tay mở ra một trang, trang lót bìa dùng mạ vàng viết hai chữ vô cùng sắc nét --- "Đàm Yếm".

Lạ thật, khoảnh khắc kia tim anh như bị ai đâm vào, để lại những lỗ kim thật nhỏ, lại không thể xem nhẹ sự tồn tại của vết thương đó.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Hẳn là sổ ghi chú Đàm Yếm tặng cô để ôn thi.

Cô gặp Đàm yếm cũng nhận đồ đối phương tặng, đối với anh mà nói sao chuyện này lại khó chấp nhận như vậy?

Có thể khi nhắc đến Đàm Yếm, Chử Lan Xuyên sẽ nhớ lại buổi sáng hôm đó ở bệnh viện.

"Nếu có người anh không thể bảo vệ tốt, tôi không ngại đến thay vị trí của anh."

Lúc Đàm Yếm nói ra lời này hắn trông như một con sói đã nhắm chuẩn con mồi, răng nanh sắc bén thấu hiểu cách uy hiếp khiến người ta đau đớn nhất.

Anh không vội kéo tay của cô gái ra, từ trên góc cao mà nhìn xuống khuôn mặt không chút trang điểm của thiếu nữ.

Quả thực Vân Chiêu đã trưởng thành, mấy tháng nữa cô sẽ đón sinh nhật 17 tuổi. So với ba năm trước đây, nét trẻ con đầy đặn trên khuôn mặt đã biến mất, dáng người trở nên thon dài tinh tế.

Sau đó một bên giường lún xuống, Chử Lan Xuyên đè lên gối đơn, mắt kính lập lòe phản lại chút ánh sáng trong đêm.

"Anh trai cảm thấy em không nghe lời, làm sao bây giờ?" Cho dù đang chất vấn cô nhưng giọng điệu của Chử Lan Xuyên vẫn dịu dàng.

Xem tình hình này thì quan hệ giữa cô và Đàm Yếm không chỉ không ít mà còn hơn phân nửa giấu diếm anh rất nhiều.

Ngón cái cùng ngón trỏ của Chử Lan Xuyên nâng cằm cô lên, lòng bàn tay anh cọ vào đôi môi đỏ thắm của cô.

"Chiêu Chiêu, anh trai thấy em nên nhận chút trừng phạt."

Vân Chiêu: "…" Cô không biết sắp phải đón nhận cái gì, đang ú ớ nói mớ, giống như con cá đang giãy giụa trong lưới ngóng trông vòng ôm của biển cả.

Anh cúi người xuống, vây cô lại trong lồng ngực mình, chắn cô kín không một kẽ hở.

Cô chống tay ở ngực anh, ngón tay không an phận chuyển từ dây lưng của anh lên cà vạt, quấn từng vòng quanh ngón tay, cứng rắn thu hẹp khoảng cách của hai người.

Trên mặt Chử Lan Xuyên hiện ra nét dao động khó thấy, tròng mắt anh như bị tầng lụa mỏng che phủ, biến thành màu tro bụi trong màn đêm bàng bạc.

"Chiêu Chiêu, liệu em có nhớ kĩ…?"

Cô vẫn đang vặn vẹo người, dường như tối nay sẽ không có khoảnh khắc yên ổn nào, hẳn là sẽ không nhớ kĩ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!