Đến khi bà Vu Tường đến bệnh viện rồi lải nhải một thôi một hồi xong Vân Chiêu đã ôm bé gấu bông mơ màng sắp ngủ.
Vu Tường vén tóc mai của cô ra sau tai, ánh mắt bà toát lên vẻ trìu mến: "Lan Xuyên, Chiêu Chiêu còn nhỏ, tình cảm của con bé với con ra sao bác tin con có thể nhận ra."
Chử Lan Xuyên khoác chiếc áo khoác bà Vu Tường mang đến, mắt anh lướt từ bờ mi cong vút đến khóe miệng hơi vểnh lên trong lúc ngủ của cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hình như cô đang mơ một giấc mơ đẹp.
Trên phương diện nào đó, mỗi khi thiếu nữ gọi một tiếng anh trai làm anh lại có cảm giác tội lỗi.
Ban đầu anh chẳng qua thấy tình cảnh của cô giống mình nên mới phá lệ quan tâm đến Vân Chiêu hơn.
Bây giờ chính anh lại đang liều mạng áp chế lại phần tình cảm kia của mình, ngay cả bản thân cũng không chịu thừa nhận thứ tình cảm dần xuất hiện kia là tình yêu.
Bác gái vẫn nhỏ giọng nói chuyện, dần dà lại thở dài một hơi: "Nhưng tạm thời con đừng từ chối, đợi con bé lớn lên mới có thể phân biệt được thế nào là thích thế nào là ỷ lại."
Tình cảm yêu thầm mà thiếu nữ cẩn thận che giấu kia làm sao qua mắt được người từng trải như bà Vu Tường? Tất nhiên, tâm lý tuổi dậy thì có nhiều thay đổi đáng kể, có nhiều mầm mống phát sinh nhưng bà lựa chọn mắt nhắm mắt mở cho qua, không chèn ép cũng không giúp đỡ chúng lớn lên.
Năm nay Tết Âm lịch đến sớm, vừa qua Tết Dương liền đến kỳ thi sát hạch cuối học kỳ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Môn học cuối cùng cũng đã kiểm tra xong, hàng chồng bài thi được mang ra khỏi phòng học, Vân Chiêu thu dọn xong sách vở liền nghe thấy Tưởng Xảo hăng hái mời mọc: "Chiêu Chiêu, tối nay tớ tổ chức tiệc sinh nhật, cậu tới ca hát góp vui nhé?"
Còn chín tháng nữa mới đến kỳ thi cấp thành phố, trước mắt Vân Chiêu ngoài phải chăm chú học các kiến thức cơ bản của các môn còn phải tập trung tinh thần để thi vào lớp Toán học.
Vốn cô muốn từ chối, nhưng vừa thấy đôi mắt sáng ngời của Tưởng Xảo lại mềm lòng không nỡ, cô cất đề thi vào trong cặp, định dự tiệc xong rồi về tổng hợp lại các câu cuối của bộ đề năm ngoái.
Tuy thành tích học tập của Tưởng Xảo bình thường, nhưng cô bạn lại rất có duyên, quan hệ với mấy bạn nam trong lớp gần giống kiểu anh em kết nghĩa, hàng bao nhiêu người muốn tham gia tiệc sinh nhật của cô nàng, có thể nói là vô cùng sôi động.
Trong phòng bao ở KTV*, ánh đèn chớp nháy không ngừng, bên tai vang lên tiếng hát hò của mọi người.
(*Quán Karaoke)
"Rất muốn ở bên em..."
"Để tình yêu này có thể thấm nhòa cả thế giới..."
Mọi người hát vang trong tiếng reo hò, không còn gì thoải mái hơn.
Đến lúc chơi trò chơi, Tưởng Xảo nhất quyết phải lôi Vân Chiêu vào chơi cùng, như thế cô bạn mới có cảm giác đã đến dự tiệc sinh nhật.
Số học sinh nam trong ban tự nhiên khá nhiều, một khi đã nhập cuộc cũng không còn e dè nữa: "Sự thật hay mạo hiểm, ai thua phải uống một cốc."
Tưởng Xảo xắn tay áo, vẻ mặt hung hăng bảo vệ bé con nhà mình: "Đừng có mà bắt nạt Vân Chiêu nha, con gái thua uống Coca thôi."
Cảm giác ấm áp trong lòng khiến hai người không hẹn mà cùng nhìn nhau cười.
Trò chơi áp dụng quy tắc rút thăm, vốn xác suất vào mỗi người là bằng nhau, nhưng không hiểu sao tối nay vận may của Vân Chiêu cực kỳ thấp, ba lần liên tiếp cô đều bị buộc nói ra lời thật lòng, câu hỏi cũng càng ngày càng hiểm hơn.
Ví như câu cuối cùng là --- "Bây giờ cậu đã có crush chưa?"
Đám con trai bắt đầu ồn ào, ai cũng mang vẻ mặt hóng kịch vui.
"Học bá mà cũng có crush ấy hả? Thích nhất chẳng phải là học tập hay sao?"
"Dù sao người ta cũng không thích cậu, cậu phá đám làm gì."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!