"Đang tìm cái gì?" Chử Lan Xuyên nửa quỳ trên sàn nhà, ánh mắt tìm tòi nghiên cứu, khi kề sát vào có thể ngửi được mùi thuốc lá nhạt kết hợp với mùi chi lãnh sam.
Vân Chiêu lập tức quay lưng đi, ánh mắt lập loè: "Không, không có gì…"
May mà anh không nhìn thấy cả quá trình cô giấu quần áo.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Mới vừa đứng dậy, áo ngủ vốn rộng thùng thình của cô thiếu nữ giờ phút này càng bị cuốn lên một khoảng lớn, lộ ra cảnh vật kiều diễm dưới áo.
Một đầu gối của anh khuỵu chạm đất, hai chân căng chắc khoẻ, cánh tay dài duỗi ra, trong lòng Vân Chiêu hồi hộp một lúc lâu, cho rằng Chử Lan Xuyên đã thấy cái túi đựng quần áo.
Trong tay Chử Lan Xuyên vê một cái nút nhỏ, lớn bằng hạt gạo, ở dưới ánh sáng loé lên ánh kim.
"Là đang tìm cái này?"
Vân Chiêu nhìn qua theo tầm mắt, duỗi tay chạm vào lòng bàn tay khô ráo của anh.
"Dạ đúng, chính là cái nút này, em tìm lâu rồi."
Lời này nói ra cũng không phải là giả, Vu Tường nói bà có bộ đồ thiếu cúc áo, bảo cô cố gắng tìm xem.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Không ngờ tới lại đúng lúc trong trường hợp này bị Chử Lan Xuyên tìm được.
"Lên, trên mặt đất lạnh." Chử Lan Xuyên nghiêng người về phía trước vài phần, đưa tay cho cô.
Mười ngón tay nắm lấy nhau, đại diện cho sự liền tâm.
Vân Chiêu mượn lực nắm chặt, đứng lên từ trên sàn nhà dậy, lảo đảo hai bước, thiếu chút nữa đã cắm đầu vào lồng ngực của người đàn ông.
Tiếp đó, Vân Chiêu vì để che giấu "hành vi phạm tội" của mình, nói chuyện một cách gượng gạo: "Anh, hôm nay anh đi chấp hành nhiệm vụ sao?"
Trên thực tế là đương nhiên cô biến anh tới quán bar Triều Mộ điều tra tình hình, không chỉ có thế, cô và anh còn cùng nhảy một bài, thậm chí…
"Đi rồi, nhưng mà không có tiến triển gì." Chử Lan Xuyên đúng là vì tiến độ điều tra của vụ án trước mắt mà cảm thấy ưu phiền, nhưng anh ở trước mặt Vân Chiêu chỉ nói cực kỳ nhẹ nhàng bâng quơ.
Lại nói tiếp, lễ Giáng sinh vừa qua, rất nhanh sẽ đến Nguyên Đán.
Nhưng mà năm nay thế nào cũng không bình thường, vụ án bé gái mất tích đã hết đường xoay xở, có nhiều gia đình phải đau đớn vật lộn khi năm mới đến.
Vân Chiêu không thể quên được, ánh mắt khi người mẹ của bé gái mất tích nhìn cô, không hề có sức sống, nhưng vẫn còn sót lại một tia hy vọng cuối cùng.
"Anh, vậy Nguyên đán anh có thời gian không?"
Sắp tới khi năm mới bắt đầu thành phố Giang có một buổi dạ hội bắn pháo bông cực kỳ long trọng, đến lúc đó ánh mắt của cả thành phố sẽ tụ lại, tất nhiên tưng bừng vô cùng.
Cùng lúc đó, hôm nay Vân Chiêu cũng từ chỗ Tưởng Xảo biết được đã có một công viên trò chơi khổng lồ mới vừa ra đời ở thành phố Giang, tết mà đi thử nghiệm có thể được hưởng ưu đãi rất lớn.
Chử Lan Xuyên đáp lời cô: "Nếu không có vụ án quan trọng, thời gian vẫn dư dả."
Anh gần như liếc mắt một cái đã nhìn thấy suy nghĩ của cô gái nhỏ: "Muốn anh đi với em đến chỗ nào?"
Thật không thú vị. Ở cạnh loại người quan sát nhạy bén như Chử Lan Xuyên, mấy suy nghĩ trong cái đầu nhỏ kia của Vân Chiêu đều thành trong suốt.
Cuối cùng cô cũng khó nén vui vẻ, như con nít mà ngồi trên đầu giường đung đưa hai chân: "Đến lễ hội năm mới, có thể không ạ?"
Chử Lan Xuyên thấy cô nhoẻn miệng cười, tâm trạng mới bất giác mà tốt hơn, khẳng định nói: "Không thành vấn đề."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!