Chương 15: (Vô Đề)

Hai gò má trắng nõn của thiếu nữ nhuộm màu đỏ ửng, dù sao đó cũng là… chỗ cô vừa mới cắn.

Ánh mắt của Tưởng Xảo ngắm tới ngắm lui giữa hai người, có thâm ý khác mà dùng khuỷu tay đụng một cái vào sau eo của Vân Chiêu, rất rõ ràng là muốn cô chủ động.

Rất lâu sau, Vân Chiêu tránh khỏi tầm mắt anh, cô nhìn chằm chằm mũi chân, có một sự hốt hoảng không chân thật.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Đã lâu lắm rồi chưa được gặp Chử Lan Xuyên.

Đại khái là bao lâu rồi, bắt đầu từ một ngày cô không nhớ trong nhật ký đó, cô đã bắt đầu cẩn thận che giấu tâm tư của mình…

Trăm chiết ngàn hồi*, quấn quanh trái tim cô.

*Chiết và hồi đều có nghĩa là quanh co, vòng trở lại.

Chử Lan Xuyên chỉ coi như cô đang ngại, con ngươi như mực vì cười mà tạo nên một gợn sóng: "Không đến mức đó chứ? Chỉ vì anh ăn một miếng kem của em, đến tiếp đón cũng không chịu làm à, hửm?"

Âm cuối của anh kéo cao lên, lại vẽ ra suy nghĩ ngọt ngào trong lòng cô.

Xa cách đã lâu, bí mật chôn giấu lại thấy lại ánh mặt trời, nhưng Vân Chiêu cảm thấy mình sắp giẫm lên vết xe đổ, lại sắp chui đầu vào cơn lốc xoáy hiền dịu này.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Anh." Như tơ liễu rũ xuống hồ vào tháng ba tháng tư vậy, mặt nước không có dấu vết sóng gợn, nhưng thật ra là đã chìm sâu vào đáy nước.

Tưởng Xảo hoàn toàn trợn mắt há hốc mồm, cô ấy nhanh chóng hoá thân thành "quần chúng hóng hớt". Chỉ đợi chính miệng Vân Chiêu gọi hai chữ "anh trai" mới cảm thấy mình đã bị lừa gạt cực lớn.

Khoan đã, lão già đã đề cập đến đâu?! Già chỗ nào thế bạn tôi?

Không được, cô muốn nghĩ cách đổi anh trai.

"Là bạn của Chiêu Chiêu đúng không?" Chử Lan Xuyên thẳng thắn đặt câu hỏi: "Thời gian tiếp theo của con bé có thể cho anh mượn không?"

Vốn Chử Lan Xuyên có khí chất lạnh thấu xương, người đàn ông như vậy với Tưởng Xảo mà nói là kiểu đoá hoa của núi cao, người sống chớ đến gần, nhưng khi anh hạ mình, dịu dàng đưa ra lời yêu cầu, không ai có thể từ chối.

Thời gian tiếp theo đều cho anh mượn, là từ mờ ám cỡ nào chứ. Cứ như là nhiệt độ đang lan nhanh hơn.

Tưởng Xảo đã hoàn toàn bị đôi mắt đen trầm của Chử Lan Xuyên hút vào, vội vàng gật đầu không ngừng, đẩy Vân Chiêu còn đang đứng tại chỗ lên phía trước hai bước, vì thế hai người biến thành khoảng cách quay người là có thể ôm nhau.

"Không sao, một mình em cũng có thể đi dạo được."

"Cảm ơn em, gặp lại sau."

Anh nhấc cặp sách cô gái nhỏ đang đeo, Vân Chiêu buông cái quai đeo cô đang nắm chặt ra, để anh xách bằng một tay, chỉ là quãng đường ngắn từ cửa hàng kem đến xe, từ đầu chí cuối cô chưa từng nói một lời.

"Còn giận dỗi với anh vì ly kem kia?" Chử Lan Xuyên tháo dây oan toàn, nhìn dáng vẻ là định mở cửa xe: "Anh đi mua một phần là được rồi."

"Không cần…" Dưới tình thế cấp bách, cô kéo lấy góc áo khoác của Chử Lan Xuyên, vải hơi cứng, còn ngấm khí lạnh chỉ có duy nhất vào ngày hôm nay.

"Vậy cũng đúng." Chử Lan Xuyên tựa vào cô, "Là anh nghĩ Chiêu Chiêu keo kiệt."

Vốn dĩ, cô đã sắp thành người lớn, sao có thể giận dỗi chỉ vì một ly kem?

"Em không phải trẻ con." Vân Chiêu chu miệng, độ cong kia hận không thể treo thêm một bình dầu.

Xe dừng ở ngã tư đèn giao thông, vẻ mặt của người đàn ông đã sắp chìm vào trong bóng đêm, anh bật ra tiếng hừ nhẹ, giọng điệu cực kỳ chắc chắn: "Với anh, em vĩnh viễn là một đứa trẻ."

Lợi thế hơn cô bảy tuổi mới đột ngột hiện ra ở chỗ này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!