Anh cài cúc áo đồng phục cảnh sát xong, mặt không đổi sắc mà đánh giá cô gái nhỏ đang rũ mi ngoan ngoãn.
Đêm nay rượu uống vào ngấm rất chậm, men say khiến cho con người ta mê man, lại không ngừng khuếch đại cơ quan tiếp nhận cảm giác..
Ví dụ khi nãy anh nhìn chằm chằm Vân Chiêu nói chuyện, màu môi hồng óng nước đánh thẳng tới tim anh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Người đàn ông này vốn có tỉ lệ dáng người cực tốt, cảnh phục màu xanh đen được ủi phẳng, phác hoạ ra thân hình vai rộng eo thon.
Anh duỗi tay, gọi cô đến.
Vân Chiêu nghe thấy mùi khác lạ so với trước kia trên người Chử Lan Xuyên, anh uống rượu, hơn nữa là uống không ít.
Ngày trước Trương Trình Linh khi về nhà, tám chín phần mười đều là trong trạng thái say khướt, cô bị buộc phải học làm thế nào để chăm sóc một người say rượu.
Cô không lập tức đi đến trước mặt Chử Lan Xuyên, mà là cầm lấy cái ly trên bàn trà đổi thành một ly nước mật ong mà đưa qua.
"Anh, đây, để tỉnh rượu."
"Chiêu Chiêu trưởng thành rồi, biết quan tâm anh."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Có thể là do cồn lên men, tiếng nói của người đàn ông tiếng thấp tiếng không.
Chử Lan Xuyên hoàn toàn nhận ý tốt của cô, nước mật ong len giữa môi răng phát ngấy.
Áo sơ mi bị cởi ra của anh vắt trên tay vịn của ghế sô pha, giây tiếp theo đã vào lồng ngực của Vân Chiêu, cô muốn dọn để ném vào rổ giặt quần áo.
Cổ tay bị sức mạnh mạnh mẽ nắm lấy, nhưng anh giảm lực, gần như chỉ là để ngăn cản động tác của cô.
"Không cần em làm."
Đã được con nít chăm tỉnh rượu, còn thiếu chút nữa khiến người ta thay anh dọn dẹp quần áo, có phần kỳ cục quá.
Cô không buông tay.
Mắt Chử Lan Xuyên dần tối lại, "Nghe lời."
Sau khi trở về phòng, đề bài ứng dụng vốn có thể nhẹ nhàng giải, mỗi chữ lại như đang bay trên trời, Vân Chiêu hoàn toàn mất manh mối, bỏ hết bút chì tẩy vào túi đựng bút.
Cô nhạy bén cảm nhận được Chử Lan Xuyên đang trốn tránh mình.
Vì sao anh trai phải trốn tránh mình chứ? Chắc chắn là anh có chuyện phải lo nghĩ, nhưng cô còn quá nhỏ, không có cách gì san sẻ thay anh.
Nếu như… Nếu như có thể lớn nhanh một chút thì tốt rồi.
Vào ban đêm Vân Chiêu đã mơ thấy một giấc mơ.
Trong mơ gương mặt cô đã trưởng thành, cơ thể cuối cũng cũng có thể cao đến vị trí cúc áo thứ trên áo sơ mi của anh.
Anh vẫn nói giống như vậy, "Bé con…"
Anh à, em đang rất nghe lời đó.
Ba năm sau.
Sương mù mênh mông của buổi sớm mai còn hơi rét mướt, dù cho đã gần 7 giờ, sắc trời vẫn một mảng tối mờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!