Chương 8: Đấu khôi

Nghiêm Cận Sưởng: "..."

Khi Nghiêm Cận Sưởng quay lại nhìn xuống nước, thiếu niên đã lặn sang bờ bên kia, biến mất trong rừng.

Nghiêm Cận Sưởng xoa bụng, rồi nhìn con cá đang giãy giụa trên mặt đất.

Nghiêm Cận Sưởng không nhớ rõ lúc này mình đã đói bụng bao lâu, chỉ mang máng rằng ở kiếp trước, vào thời điểm này, hắn không thể phản kháng đám trẻ kia, bị chúng đánh đập, còn bị cưỡi như ngựa.

Mãi đến khi cha mẹ chúng tới gọi về ăn cơm, bóng ma bao phủ hắn mới tan dần, hắn mơ hồ nhìn thấy có người đi tới.

Khi hắn tỉnh lại, hắn đã ở Huyền Diệu Tông, hầu hết thời gian sau đó, hắn đều ở lại đó.

Nhưng lần này, hắn không bị ai mang đi Huyền Diệu Tông, sẽ không bị nữa!

Nghiêm Cận Sưởng nhảy xuống nước, bắt thêm hai con cá, rồi đem tất cả đi nướng, sau khi ăn xong, cảm giác đói bụng mới dịu đi.

Hắn nhanh chóng xử lý đống cặn bã, rồi thành thạo trèo lên cây, tìm một vị trí thích hợp, nhắm mắt dưỡng thần.....

Keng!

Keng keng!

Tiếng gõ chiêng vang lên khắp làng, khiến chim chóc trong rừng kinh động, phành phạch bay lên, tiếng vỗ cánh và tiếng chim hót vang vọng trong rừng.

Nghiêm Cận Sưởng đột ngột mở mắt, ngồi bật dậy, ngực phập phồng, th* d*c.

Theo bản năng, hắn đưa tay về phía một bên, nhưng chạm vào khoảng không!

Hắn vội nắm lấy thân cây gần nhất, mới không bị ngã khỏi cây.

Keng!

Keng keng!

Tiếng chiêng lại vang lên, giọng nói hô to từ xa đến gần.

Yển thuật tỷ thí sắp bắt đầu! Nhà ai có trẻ con thì mau mang đi thử sức!

Nghiêm Cận Sưởng nhìn qua khoảng trống giữa những tán lá, rồi trượt xuống từ trên cây, tìm vài quả dại trong rừng để lót bụng.

Lúc này, ngôi làng đã trở nên náo nhiệt, từ xa đã có thể nghe thấy tiếng người ồn ào.

Nghiêm Cận Sưởng nhảy vài bước lên nóc nhà, tiến về phía trước, nhanh chóng thấy đám người đang chuẩn bị cho cuộc tỷ thí ở đầu làng.

Xung quanh còn có người đang thì thầm bàn tán.

"Hắc, ngươi đoán xem ai có thể thắng cuộc tỷ thí này?"

"Ta nghĩ là đứa con nhà họ Vương, nghe nói người ta xem tướng số cho đứa nhỏ, nói rằng nó sẽ được phúc tướng thành tiên, nên nhà họ đã chuẩn bị đưa nó đi bái tiên làm sư phụ."

"Ước gì con ta có được phúc khí như thế."

"Đứa con nhà Đại Lộc đâu?"

"Phi! Nhắc tới nó làm gì? Hôm qua cha mẹ nó làm ầm ĩ, thật là phiền phức!"

"Thôi thôi, đừng nhắc tới nó nữa. À! Ngươi nói xem, đám quý nhân đó nói về linh thảo, có phải lợi hại lắm không? Người thắng tỷ thí được linh thảo, có phải sẽ thành tiên không?"

"Ngươi mơ à, đâu có dễ dàng thành tiên như vậy!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!