Trừ con búp bê mắt long lanh nước ra, trong gương còn có bóng hình của Tạ Vấn.
Bóng dáng kia vô cùng mờ ảo, đừng nói đường nét khuôn mặt, ngay cả độ dài mái tóc cũng không rõ. Tựa như một người cao lớn nhưng thiếu sức sống. Đứng ở nơi gần trong gang tấc lại như xa muôn trùng khơi.
Khoảnh khắc đó, Văn Thời cảm giác cảnh tượng này cực kỳ quen thuộc.
Hình như hắn từng gặp một người như vậy, người nọ chân trần đứng dưới ánh mặt trời mờ nhạt, cụp mắt nhìn dòng máu uốn lượn chảy thành sông dưới chân, nâng vạt áo bào màu tuyết trắng lỏng lẻo….
Nhưng hắn lại nghĩ có lẽ đó là cảnh tượng rất lâu về trước trên một cuốn sách viết tay hoặc trên một bức tranh cũ nào đó, chỉ là do thời gian quá lâu nên kí ức cũng lộn xộn mà thôi.
"Cốc cốc cốc."
Mặt gương phát ra ba tiếng gõ nho nhỏ.
Văn Thời chớp chớp mắt, lập tức hoàn hồn.
Hình bóng mờ ảo của Tạ Vấn trong gương đang khom lưng nhìn búp bê lùn tịt hỏi: "Sao không nói gì? Phát ngốc rồi à?"
Văn Thời: "Anh đứng thẳng người rồi hẵng nói."
Tạ Vấn: "Đứng thẳng thì chiều cao chênh lệch lắm, vừa ảnh hưởng tới cổ hai cậu vừa làm mắt tôi mỏi."
Văn Thời: "….."
Đệt, thế sao anh không đối xử với tụi này khác đi, lúc ấy chiều cao sẽ không chênh lệch nữa, mọi người đều không mệt.
Hắn lạnh lùng nhìn chân Tạ Vấn, chợt cảm thấy tính tình của mình hôm nay cực kỳ cáu bẳn, nghìn năm tu hành bị người này phá sạch sành sanh.
Tạ Vẫn vẫn giữ giọng điệu nói lý như cũ: "Không phải tôi cố ý đùa mấy cậu đâu, trong phòng này chẳng bày bức ảnh chụp nào, gương soi cũng ít, chỉ có một tấm trong nhà tắm và một tấm ở đây thôi, à đầu giường ông cụ cũng có một tấm nhỏ nữa. Nhưng nếu bám vào gương, phạm vi hoạt động sẽ bị thu hẹp ấy."
Anh ta tạm dừng một chút, cười nói tiếp: "Đến lúc đấy chẳng nhìn thấy gì thì lại trách tôi à?"
Hạ Tiều xốc lại tinh thần từ trong hoảng sợ, hùa theo: "Đúng đúng, hợp lý."
Văn Thời: "……"
Hắn đang định quay đầu cảnh cáo thằng ngốc phản chiến bắn quân mình này, kết quả con búp bê Tây Dương không làm được động tác quay đầu, xoay một phát là xoay cả người luôn.
Mặt Hạ Tiều đần thối ra, một lúc sau mới dè dặt nói: "Anh Văn, tư thế này của anh hơi bị đáng yêu ấy."
Người trong gương hình như bị sặc nước bọt ho khù khụ.
Văn Thời khẽ nhắm mắt, nghĩ thầm nếu bản thân còn đáp lại hai thằng đần này thì tên hắn sẽ viết ngược.
Hắn không quan tâm tới bọn họ nữa, phòng khách liền quay về vẻ tĩnh lặng.
Mới nãy Hạ Tiều còn cảm thấy bầu không khí khá nhẹ nhàng thoải mái, chẳng hề đáng sợ tý gì, hiện giờ yên lặng vài giây thôi mà cảm giác sợ hãi lại lan dọc theo đốt sống lưng rồi.
Con búp bê chứa Văn Thời dựa vào cửa phòng ông cụ không nhúc nhích.
Bóng người trong gương không biến mất, cứ lẳng lặng đứng im. Bởi vì Tạ Vấn quá cao nên nhìn từ góc độ của Hạ Tiều trông không giống đứng thẳng, mà như là treo lơ lửng trong gương.
Hạ Tiều bỗng sinh ra một loại ảo giác, giống như Văn Thời và Tạ Vấn không ở đây, từ trước tới giờ chỉ có một mình cậu trong căn phòng này. Con búp bê cạnh cửa là do cậu lấy xuống, nó vốn không có sinh mệnh. Người trong gương không biết là ai, bộ đồ trắng quết đất, mặt không cảm xúc nhìn chòng chọc cậu.
Hạ Tiều liên tục lẩm bẩm "Đây là Tạ Vấn, đây là Tạ Vấn, đây là Tạ Vấn", "Anh ta đang nhìn anh Văn, không nhìn mình, không nhìn mình, không nhìn mình."
Một lúc lâu sau cậu cẩn thận ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt của người trong gương.
……
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!