Người khác chẳng thể biết được linh hồn một con "búp bê" đang trải qua chấn động mạnh cỡ nào.
Cụ già còn bận dỗ dành đứa cháu quái gở của mình.
Ông ta chậm chạp đi tới trước tủ, khuôn mặt không có ngũ quan thò qua. Ở khoảng cách gần như vậy, cho dù là ai cũng sẽ rùng mình, nhưng mà Văn Thời quen rồi.
Rất nhiều chủ nhân của lồng đều có hình dạng người không ra người quỷ không ra quỷ, tựa như trong hồi ức của đa số người, bản thân họ luôn không có tướng mạo. Hơn nữa đây là khúc mắc, là sự băn khoăn vương vấn của ông ta. Khi người bị trói buộc trong những thứ này sẽ thường quên mất chính mình là ai, dáng vẻ như nào.
"Ông nhìn giúp cháu rồi nhé." Cụ già lại đi về bên mép giường vỗ đầu đứa bé trai, âm thanh già nua thều thào, giọng nói lại cực kỳ thong thả, "Không có người đâu, đừng sợ."
Thằng nhóc sợ hay không thì không biết nhưng Hạ Tiều mặc váy nằm trên giường lại run rẩy.
"Đi, xuống tầng chơi với ông." Cụ già nói.
Tròng mắt đen láy của bé trai vẫn láo liên nhìn chòng chọc Văn Thời như cũ, mãi nửa ngày mới miễn cưỡng gật đầu.
"Cháu muốn chơi gì nào? Nói cho ông nghe."
"Rối gỗ." Đứa bé nói, "Ông dạy con làm rối gỗ được không."
Cách nói chuyện của nó rất kỳ quái, không có ngữ khí và âm điệu, bất kể là hỏi chuyện hay là gọi to đều không hề lên xuống, giống như một đường thẳng cứng ngắc.
Nếu buộc phải hình dung mức độ thì là "Trống rỗng".
Ông lão dạy nó: "Như thế không đúng, âm cuối phải lên cao, được không?"
Đứa bé trai u ám nhìn chằm chằm ông ta, gần như lặp lại y hệt: "Được không?"
Ông lão: "Đúng rồi."
Đứa bé trai bắt đầu lặp lại: "Làm rối gỗ, được không?"
"Được không?"
"Được không?"
Giống một kiểu làm nũng quái dị.
Nếu là người nhát gan nghe thấy, chắc sẽ bị dọa đến mức nước mắt văng tung tóe mất.
Cụ già dường như không tình nguyện dạy nó cái này, thế nhưng cuối cùng vẫn thỏa hiệp sau một tràng lặp lại liên tục đó, ông ta thở dài nói: "Được, đi thôi, đi làm rối gỗ nào."
Bé trai cực kỳ vui vẻ nhưng nét mặt nó chậm một nhịp, vài giây sau mới thong thả nhếch môi.
Nó ngoan ngoãn kéo cụ già rời đi, vừa bước hai bước đột nhiên quay đầu lại, vẫn giữ dáng vẻ cười nhếch miệng xách Hạ Tiều trên giường theo.
Văn Thời: "….."
Cửa phòng đóng sầm, Văn Thời bắt đầu chuyển động.
Hắn thử bước hai bước, kết quả không khống chế tốt, bước hụt rớt khỏi tủ, xém nữa ngã dạng háng.
"Đũy…."
Văn Thời quỳ rạp trên đất, nhịn đầy một bụng toàn lời mắng chửi.
Cơ thể búp bê Tây Dương nhồi toàn bông là bông nên ngã xuống như thể gãi ngứa. Chỉ có đồ trang sức như cúc áo đập xuống sàn nhà bằng gỗ vang lên tiếng "cạch" mà thôi.
Cũng may tiếng động không lớn, đôi ông cháu dày đặc quỷ khí kia không nghe thấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!