Chương 6: (Vô Đề)

Văn Thời ngoảnh đầu nhìn, trong xe trống không vắng lặng.

Như thể trước giờ chỉ có hai người bọn họ đưa tang, còn những người khác đều là ảo giác vậy.

Bốn phía tràn ngập mùi tro bụi, ghế ngồi bằng da giống như dùng lâu năm rách thủng lỗ chỗ. Văn Thời chống tay lên tay vịn của ghế đứng dậy, bàn tay hắn dính đầy lớp rỉ sắt.

"Ban nãy em mệt quá nên ngủ gật, ai ngờ vừa mở mắt ra đã thấy cảnh tượng này." Hạ Tiều vừa khóc vừa kể, "Anh Văn ơi, em sợ….."

Ánh mắt Văn Thời lướt qua gương mặt "khóc lóc như mưa" của cậu không hé răng, vịn lên thành ghế đi ra phía cửa trước.

"Đừng! Anh Văn anh đừng đi mà, đợi em, đợi em với!" Hạ Tiều sợ bị lạc bèn vội vàng đuổi theo.

Văn Thời lại không định chờ cậu, cứ thế bước xuống xe.

Ngoài xe vẫn đang mưa nhỏ, hạt mưa rơi xuống tí tách. Văn Thời đội mũ áo lên, đang định bước tiếp thì Hạ Tiều cuống cuồng túm lấy vai hắn hoảng sợ hỏi: "Anh định đi đâu thế? Em, em không dám chạy lung tung đâu."

"Ờ." Văn Thời rốt cuộc đáp lại một câu, dừng bước quay đầu liền thấy chân của Hạ Tiều vẫn ở trên xe, chỉ thò nửa người ra ngoài, vài giọt nước mưa rơi xuống mặt, đọng ở vết sẹo nơi khóe mắt.

"Cậu chạy hay không thì liên quan gì đến tôi?" Văn Thời nhìn vết sẹo mờ đó nói, "Cậu cũng có phải người đâu."

Hạ Tiều đang thò người ra khỏi xe mất tự nhiên khẽ nói: "Anh Văn, ý anh là sao? Em nghe không hiểu."

Văn Thời chỉ chỉ khóe mắt: "Vết sẹo ngược rồi."

Bầu không khí lại trở nên tĩnh lặng.

Văn Thời đối mặt với "Hạ Tiều" một hồi, sau đó vươn tay ấn chốt mở khẩn cấp bên cửa, cửa xe buýt kêu ken két khép chặt lại, kẹp lấy kẻ đang thò nửa người ra ngoài kia.

"Hạ Tiều": "……."

Hắn tiếp tục đi dọc theo con đường phía trước, sau lưng chỉ còn lại tiếng thét chói tai hư ảo.

Con đường này khá bằng phẳng, mật độ phát triển của cây cối hai bên đường giống hệt nhau, khó mà phát hiện ra bản thân đang đi lên hay đi xuống. Dường như thật sự không có điểm cuối vậy.

Văn Thời không quan tâm, đi thẳng về phía trước.

Hoàn cảnh vừa hẹp vừa tĩnh lặng này tựa như một con hẻm dài vắng bóng người. Hắn đi một hồi, ngay cả tiếng bước chân cũng vọng lại.

Nhưng chẳng mấy chốc hắn phát hiện ra những tiếng vọng kia không đồng nhịp với bước chân của mình.

Hắn lập tức dừng bước, "tiếng vọng" kia vẫn vang lên, càng lúc càng nhanh, càng ngày càng gần…….

Ngay sau lưng!

Văn Thời vừa xoay người, bả vai bị ai đó chụp mạnh một phát.

"Ai?" Hắn nhìn chăm chú, nhận ra lại là một Hạ Tiều khác.

Lần này nốt ruồi và vết sẹo của Hạ Tiều không có vấn đề gì, quan trọng là người trước mắt còn sống nguyên —

-vừa gặp đã bắt đầu khóc lóc như đứt từng khúc ruột.

Văn Thời kinh nghiệm phong phú, liếc mắt một cái là biết cậu là bản gốc. Vấn đề duy nhất là…. Hạ Tiều này không thể nói được.

Khóe miệng của cậu ta bị ai đó vẽ mỗi bên một đường kéo dài tới tận mang tai, nhìn qua như thể đang cười ngoác miệng. Ngoài ra còn bị đánh hai cái gạch chéo, trông vừa buồn cười lại vừa quái gở.

Cái này được vẽ bằng tàn hương, thỉnh thoảng cũng có người sử dụng cành khô. Vẽ sống có thể cấm nói, tương đương với khóa mồm khiến người ta không thể phát ra âm thanh nào.

"Ai làm đây?" Văn Thời cau mày tìm một chút bùn nhão ven đường lau đi hai nét vẽ đó cho cậu, "Được rồi, nói được rồi đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!