Nghiệp chướng chính là tội nghiệt một người phải gánh trên lưng. Có cái là bẩm sinh, có cái là sau này mới xuất hiện. Nhưng bất kể bẩm sinh hay sau này mới có thì dày đặc như Tạ Vấn là vô cùng hiếm gặp.
Không hổ là mệnh thiên sát hại cha hại mẹ, hại người hại cả bản thân….
Hạ Tiều nhìn thấy Văn Thời nhắm hai mắt, yết hầu khẽ nhúc nhích. Giữa hàng mày hắn quanh quẩn một loại cảm xúc nào đó, chớp mắt biến mất, có lẽ chính bản thân hắn cũng không phát hiện ra.
Hạ Tiều hoảng hốt một lát mới hiểu được, cảm xúc chợt xuất hiện trên gương mặt Văn Thời hẳn là khổ sở. Hoặc có thể gọi là…thương xót. Cậu cũng từng nhìn thấy cảm xúc này trong mắt Thẩm Kiều.
Những người làm nghề phán quan này sẽ luôn lộ ra cảm xúc như vậy khi gặp được một vài người trên thế gian.
Môi Văn Thời mấp máy.
Hạ Tiều hỏi lại theo bản năng: "Anh bảo sao á?"
Văn Thời mở mắt ra, ánh mắt vẫn dừng ở vườn hoa trước nhà như cũ, một lúc sau mới cất lời: "Tôi đói rồi."
Hạ Tiều: "?"
Hạ Tiều: "???"
Ủa, thương xót đâu?
Đang nói chuyện nghiêm túc cơ mà, sao đột nhiên lại kêu đói bụng rồi???
Hạ Tiều đầu đầy dấu chấm hỏi.
Cậu đứng ngu người nửa ngày mới nhớ ra trên linh tướng của người thường sẽ có khí đen quấn quanh, sau đó nhớ lại thứ hôm qua Văn Thời ăn, tức khắc hiểu rõ.
"Sương đen trên người anh ta nhiều lắm ạ?" Hạ Tiều thử hỏi.
"Cậu đoán xem." Văn Thời vô cùng bình tĩnh…. sau đó chậm rãi liếm khóe môi.
Đù.
Đây làm gì phải khách trọ, có mà là ship đồ ăn nhanh thì có.
Đang sững sờ thì hộp cơm di động ấn chuông cửa.
Hạ Tiều chần chừ một hồi, cuối cùng vẫn ra mở cửa.
Rạng sáng tháng tư, trời vẫn còn khá lạnh. Người đàn ông tên Tạ Vấn kia lại nghiêng đầu ho khan mấy lần xong mới quay mặt sang. Vẻ ốm yếu bệnh tật cũng không lấn át được bộ dạng đẹp trai trời sinh.
"Ngại quá, hôm nay gió hơi to. Nếu biết trước tôi đã mặc ấm hơn rồi." Anh ta nói.
Có lẽ là do tiếng tăm hại cha hại mẹ của người này quá vang dội nên Hạ Tiều không khỏi có chút sợ hãi. Cậu co rúm người theo bản năng, quên luôn cả chào hỏi lễ phép.
Ngược lại Văn Thời nhìn lướt qua khuỷu tay anh ta, nơi đó rõ ràng đang vắt một cái áo khoác màu đen. Thế là hắn chẳng thèm khách sáo nói: "Áo khoác cầm theo nhưng không mặc, anh không lạnh ai lạnh?"
Nét mặt Tạ Vấn sửng sốt, chắc là không ngờ mình mới vào cửa đã nhận được kiểu đối xử này.
Anh ta cúi đầu tự nhìn bản thân một lượt, giơ cánh tay ôm áo khoác đen lên: "Ý cậu là cái này?"
Văn Thời im như thóc.
Lúc anh ta ngẩng đầu lên, đuôi mắt cong cong, tính tình cởi mở giải thích: "Cái này không phải của tôi, màu sắc trầm quá, cũng không phải kiểu dáng tôi thích nữa."
Mặt Văn Thời không cảm xúc, trong lòng tự nhủ ai quan tâm anh thích hay không, rõ ràng xứng đôi với đống nghiệp chướng kia ấy chứ, song vẫn không hé răng.
Dưới tình huống này, đứa nào bị hỏng tim mới cho rằng bầu không khí không có vấn đề. Còn kẻ thức thời sẽ lập tức chào một câu rồi chuồn mất ngay. Nhưng Tạ Vấn lại là kẻ không bình thường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!