Chương 47: Cánh vàng

"Năm 1918…." Văn Thời khẽ thì thầm.

"Năm 18?" Hạ Tiều không dám quấy rầy, nhưng khi thò đầu trông thấy mấy con số vẫn không khỏi ngây người, "Sao lại là năm 18 nhỉ? Trong nhật ký rõ ràng viết là năm 1913—–"

Lời còn chưa dứt, cậu đã ngẩng đầu lên nhìn Tạ Vấn. Thế là nhớ ra Tạ Vấn lúc trước từng nói "không phải tất cả câu nói trong lồng đều là thật", bọn chúng thường bị ảnh hưởng bởi ý thức của chủ lồng, ít nhiều cũng sẽ khác với sự thật.

"Nhật ký đều là cùng một người viết." Văn Thời không ngẩng đầu nói.

Mối nghi ngờ của Hạ Tiều chưa biến mất, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn gật nhẹ đầu.

Trái lại Tạ Vấn nhìn Văn Thời tràn đầy khen ngợi, bổ sung thêm: "Thậm chí còn có phần cố ý viết ra để cho người khác đọc, ví dụ như bản trong túi của anh cậu."

Anh ta chỉ vào quyển nhật ký trong túi quần jean của Văn Thời nói: "Nếu như ngay cả "mình" trong đó cũng là giả, vậy thì cậu còn tin tưởng nó làm gì, dỗ dành cho người viết vui vẻ à?"

Hạ Tiều vội vàng lắc đầu, tỏ vẻ bản thân đã nói điều cực kỳ ngu ngốc.

Vừa mới thuyết phục được tiểu Tiều, giọng điệu của Tạ Vấn liền thay đổi, anh ta lại nheo mắt nhìn Văn Thời nói: "Nhưng thư cũng do cùng một người viết, ngang ngửa chẳng kém nhau đâu."

Văn Thời: "….."

Người này tới để phá rối đây mà.

Văn Thời ngẩng đầu, trưng vẻ mặt chết lặng nhìn anh ta, sau đó gấp lá thư lại, lật ngược bức thư rồi dí sát vào dưới mắt Tạ Vấn.

"Nhìn dấu tem thư đi." Văn Thời nói.

Những chi tiết này thật ra không cần phải giải thích cho người ta. Dù sao người giải lồng cũng là hắn, thể chất của Tạ Vấn vốn không thể tham gia được, giống như Hạ Tiều và những người khác, biết được sự thật hay không cũng đều không ảnh hưởng được tới thứ gì.

Nhưng hắn vẫn không nhịn được giải thích cho Tạ Vấn.

Khó mà nói rõ được xuất phát từ tâm lý gì, có lẽ không muốn ra vẻ bản thân độc đoán quá mức mà thôi.

Bức thư nọ gần như chạm vào chóp mũi, Tạ Vấn hơi ngửa đầu ra sau cười nói: "Thấy rồi."

Bức thư đúng là được viết bởi một người, miễn cưỡng mà nói thì không khác quyển nhật ký là bao, nhưng tem thư thì lại không phải.

Trước đó Văn Thời từng nói, vì mọi thứ trong lồng không hoàn toàn là thật nên mới muốn gom tất cả thông tin lại đối chiếu một lần, sau đó phân biệt cái nào thật cái nào giả sẽ dễ dàng hơn.

Bởi dù đây là tiềm thức của chủ lồng thì cũng không thể chú ý được tất cả các mặt, chỉ cần nói dối sẽ luôn có sơ hở.

Trên tem thư có đánh dấu ngày gửi là mùng 6 tháng 5 năm 1918, và lá thư bị hoàn trả đóng dấu ngày 17 tháng 5 năm 1918. Nó trùng khớp với ngày Lý tiên sinh ghi ở phần ký tên trong thư.

Tạ Vấn cầm bức thư trong tay Văn Thời, vừa lật xem vừa nói: "Thời gian trong nhật ký là ngày bao nhiêu?"

Văn Thời rút quyển nhật ký ra khỏi túi, lật tới trang bị gấp mép. Lúc nhìn thấy ngày tháng, hắn nhíu mày nói: "Ngày 19 tháng 5."

Tạ Vấn giơ bức thư lên: "Vừa khéo, cùng ngày giỗ của vú em."

Trong bức thư này, Lý tiên sinh không nói rõ vú em qua đời vào năm nào, nhưng khi Văn Thời xem nhật ký, bỗng nhiên nhận ra "ngày 19 tháng 5 năm 1913 có lẽ chẳng phải thời gian tiện tay viết linh tinh thôi đâu."

Hắn lại tìm kiếm trong hộp thư, lần này mục tiêu hết sức rõ ràng——nếu như vú em thật sự treo cổ tự sát vào ngày đó năm đó, với thói quen trao đổi thông tin của Lý tiên sinh và vợ mình, sự việc kia có lẽ sẽ được nhắc tới trong thư.

Lý tiên sinh là một người rất ngăn nắp, tất cả thư nhận được đều sẽ sắp xếp theo thời gian. Văn Thời nhanh chóng tìm thấy những lá thư từ năm năm trước, chọn ra ba bức sau tháng 5.

Hắn còn chưa nói rõ mục đích, Tạ Vấn đã rút một lá thư nói: "Mỗi người một bức xem cho nhanh."

Hạ Tiều nghe vậy cũng nhận một lá thư, nhưng vẻ mặt ngơ ngơ ngác ngác.

"Có biết phải xem cái gì không?" Tạ Vấn nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!