Chương 45: (Vô Đề)

Trong phòng sách cũng treo một chiếc đồng hồ, nó khiến người ta vừa ý hơn chiếc ngoài phòng khách, chỉ yên tĩnh hoạt động chứ không kêu ầm ĩ. Văn Thời dễ dàng khoan dung cho sự tồn tại của nó.

Hắn nhìn chằm chằm kim đồng hồ mấy lần, chợt quay đầu hỏi: "Cái đồng hồ ban nãy chỉ mấy giờ?"

Hạ Tiều như cậu học sinh đột nhiên bị điểm danh, sợ hãi nói: "Em, em không để ý."

Văn Thời: "Không hỏi cậu."

Hạ Tiều ngượng ngùng "ồ" một tiếng, Văn Thời đưa mắt sang phía Tạ Vấn.

Thật ra sau khi hỏi xong câu này, ngay cả bản thân Văn Thời cũng hơi sửng sốt. Vì trước đây hắn luôn là người "trả lời câu hỏi" hoặc là "lười trả lời, trực tiếp ra tay" trong lồng, tự ôm đồm một đống việc vào người.

Hắn rất hiếm khi chủ động hỏi chuyện. Một là vì ít nói, hai là thứ mà hắn chú ý tới thì người khác chưa chắc đã để ý, còn nếu hắn không để ý thì người khác càng chẳng thể phát hiện ra. Thứ ba là do bản tính quấy phá trời sinh, dù trải qua bao nhiêu năm, hắn vẫn không thích làm phiền người khác.

"Bàn bạc" và "hỏi thăm" với hắn mà nói chính là vô dụng. Cho nên khoảnh khắc phá vỡ thói quen, hắn hơi sững sờ, thậm chí còn định nói "thôi, coi như tôi chưa hỏi gì".

May là Tạ Vấn đã mở miệng trước, "Một giờ."

Văn Thời "ừ" một tiếng, trong lòng chùng xuống, giống như con đường vốn dĩ chỉ có mình hắn chợt xuất hiện thêm một người có thể trò chuyện cùng.

Hắn đang định nói chuyện đồng hồ quả lắc và đồng hồ treo tường hiển thị thời gian không đồng nhất, có lẽ chứa hàm nghĩa đặc biệt nào đó.

Kết quả còn chưa mở miệng đã nghe thấy người họ Tạ nói, anh ta cười bổ sung: "Chắc là một giờ, nhưng mà không chắc lắm, dù sao thì hành động cắt chuông của cậu cũng nhanh quá. Nếu như chậm một chút thì may ra tôi nhìn rõ."

Bớt nhảm nhí đê.

Văn Thời dời mắt khỏi chiếc đồng hồ, nuốt những lời định nói trở vào, quyết định để người nào đó ngoan ngoãn làm con rối của mình, cứ ngậm miệng đừng nói chuyện là tốt nhất.

Lý tiên sinh đã đi tới phía sau bàn đọc sách, giấy bút bày trên bàn, trên giá có đủ kích cỡ bút lông lớn nhỏ, cộng thêm vài chiếc bút máy kiểu cũ gác trên nghiên mực. Nhưng gã vẫn đang lục lọi gì đó.

"Anh ta làm gì thế?" Hạ Tiều hơi sợ gã, nhưng lại không nhịn được muốn giúp người ta.

Tạ Vấn vào phòng cuối cùng, đảo mắt một vòng nói: "Chắc là đang tìm mực."

Anh vừa dứt lời, Văn Thời đã kéo mở một ngăn tủ sắt bị rỉ, lấy vài lọ mực từ bên trong ra. Một mùi thối gay mũi lập tức tràn ngập phòng sách.

Hạ Tiều nôn khan, bịt mũi nói: "Mùi gì thế này?"

Kể từ khi đọc được nhật ký của tiểu thiếu gia nhà họ Thẩm, cậu trở nên vô cùng mẫn cảm với những mùi hương kỳ quái trong căn nhà, lo sợ lại xuất hiện một người nào đó bị giấu trong ghế sô pha hoặc trong ngăn tủ.

"Mực nước bị hỏng rồi." Văn Thời nói.

Vẻ mặt của hắn rất khó coi, cố chịu thối vặn nắp lọ mực nhìn thử, sau đó ném vào thùng rác.

Lý tiên sinh lại nhào tới cướp cái lọ về như thể bảo bối.

"Mực khô từ lâu rồi." Văn Thời nhíu mày nói.

Lý tiên sinh còn chưa từ bỏ ý định, gã dùng bút lông quẹt mấy lần, quả nhiên không viết được cái gì. Tất cả mực tìm được đều đã khô cạn, chẳng có lọ nào dùng được, dường như là cố tình không cho gã viết ra được chữ vậy.

Văn Thời đi quanh phòng sách một vòng, bước chân không ngừng, mở tung hết tất cả ngăn tủ trong phòng vẫn không tìm thấy lọ mực mới nào, nhưng lại thấy một cái rương đựng sách bằng gỗ long não.

Chiếc rương sách kia không hề bắt mắt, là đồ vật thường hay xuất hiện nhất trong phòng sách ở thời đại này, nhưng lại hấp dẫn sự chú ý của Văn Thời, bởi vì nó bị khóa.

Bên trong rương sách sẽ có thứ quan trọng gì đây?

Lúc Văn Thời chìm vào trong dòng suy nghĩ, sợi dây rối văng ra ngoài.

Khoảnh khắc đầu sợi dây luồn vào trong lỗ khóa, toàn bộ phòng sách chợt lóe lên—–vách tường trắng xóa đổi thành màu vỏ quýt, tiếng nổ nhẹ đôm đốp vang lên bên tai Văn Thời, không biết một luồng gió nóng từ đâu thổi tới, quét qua mặt nóng rẫy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!