Chương 44: (Vô Đề)

"Trong căn phòng này chỉ có hai người, không tìm cậu thì là tìm nó." Tạ Vấn chỉ người nằm trên giường.

Chu Húc vẫn đang ngủ say, đèn ngủ chiếu rọi lên gương mặt, rõ ràng là ánh sáng màu vàng nhưng lại khiến sắc mặt nó thêm phần xanh xám, không biết có phải do chao đèn[1] màu xanh biếc hay không.

[1] là phần chụp bên ngoài che bóng đèn.

Hạ Tiều nhìn nó, mặt mũi tràn đầy hâm mộ: "Cậu ấy ngủ say thật, vì sao em lại không ngủ được cơ chứ, ngủ thiếp đi là sẽ không thấy đôi giày nữa."

Văn Thời: "Khác loài."

Đỉnh đầu Hạ Tiều xuất hiện một dấu chấm hỏi, nhưng cậu nhanh chóng nhận ra bản thân là con rối, đúng là khác loài với con người.

Nghĩ như vậy, cậu càng rầu rĩ hơn: "Mấy con rối khác đều vô cùng oai phong, vóc dáng to lớn lại còn biết đánh đấm. Sao đến lượt em lại chẳng giống tí nào, đã nhát gan lại còn không ngủ được."

Vị khôi lỗi sư không rõ tên họ ngày trước tạo ra cậu để làm gì thế không biết, làm vật trang trí đáng yêu à?

Cậu rầu rĩ một hồi, ôm tia hy vọng cuối cùng hỏi Văn Thời: "Anh ưi."

Văn Thời: "Nói."

Hạ Tiều: "Liệu có phải em thiếu hụt sự thúc đẩy nào đó không? Rồi một ngày nào đó khai mở năng lực, có thể biến thân, biến thành kiểu như mãng xà khổng lồ hoặc đại bàng Kim Sí ấy."

Văn Thời: "…."

Đương nhiên Hạ Tiều cũng không phải đang suy nghĩ viển vông gì, chỉ muốn tìm chút an ủi mà thôi. Đáng tiếc dây thần kinh ở phương diện này của anh Văn nhà cậu đứt hết rồi, chẳng thể nói được lời an ủi nào, trên mặt còn viết rõ năm chữ bóng loáng "cậu đang ngủ mơ à".

Ngược lại chỉ có Tạ Vấn chịu để ý tới: "Cậu nói mãng xà khổng lồ là chỉ con rối anh cậu thả ra lúc trước ấy hả?"

Hạ Tiều mờ mịt: "Vâng."

Tạ Vấn cười.

Hạ Tiều không hiểu chỗ nào đáng cười, quay đầu hỏi Văn Thời: "Anh ơi, chẳng phải con rối của anh là mãng xà màu đen sao?"

Mãng xà khổng lồ…..

Vẻ mặt Văn Thời lạnh tanh.

Đấy đương nhiên chẳng phải mãng xà màu đen gì hết, nó là Đằng Xà[2] liệt hỏa quấn thân, pháp lực cao cường trong Kỳ Môn Bát Thần, chỉ là hiện tại hắn bị hạn chế trong việc sử dụng con rối, không thể cho nó hiện ra bộ dáng đầy đủ được thôi.

[2] Đằng Xà: rắn bay, hay còn xưng là Hỏa thần, một trong tám vị thần trong Kỳ Môn Độn Giáp, vị thần của sự lừa lọc, hung thần. Rắn tu ngàn năm thành Đằng, Đằng vượt kiếp hóa thành rồng. Sức mạnh ngang ngửa Thiên Long, Ứng Long. [Nguồn: Baidu]

"Cũng gần giống thế." Hắn trả lời qua loa, liếc mắt nhìn Tạ Vấn.

"Nhìn tôi làm gì?" Tạ Vấn đứng sóng vai với hắn, cách một bước chân, lúc nói chuyện hơi nghiêng đầu về phía hắn. Giọng nói trầm ấm vang bên tai.

Văn Thời sờ gáy, một lúc lâu sau chợt mở miệng: "Vì sao khẳng định như vậy?"

Tạ Vấn hơi sửng sốt: "Khẳng định cái gì?"

Văn Thời: "Con rối của tôi."

Tạ Vấn giải thích: "Tôi thấy sau lưng nó nổi lên hai cái gờ, chỗ đó chắc đang bao bọc thứ gì đó. Trên lưng mãng xà không có cấu tạo như thế."

Lời này không có gì để bắt bẻ, đúng là nhìn kỹ sẽ phát hiện ra manh mối. Lúc anh ta giải thích còn dùng tay mô phỏng lại một chút, vị trí chỉ ra cũng không chính xác hoàn toàn.

Thế nhưng…..

Văn Thời khẽ nhíu mày, thu hồi ánh mắt khỏi gương mặt anh ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!