Chương 41: Chia phòng

Hắn dường như vô thức cử động ngón tay. Mấy chục sợi dây rối trườn thẳng ra ngoài như rắn, móc vào trên từng cánh cửa ở tầng một.

Két két——

Hơn mười tiếng mở cửa khiến người ta rợn người chồng chéo lên nhau, sau đó va rầm một tiếng nặng nề vào tường.

Đám người không kịp đề phòng bị dọa giật nảy mình!

Có thể thấy bằng mắt thường mấy tên nhát gan như Tôn Tư Kỳ, Hạ Tiều run bắn trong tiếng mở cửa.

Toàn bộ không gian ở tầng một bị cưỡng ép mở ra.

Cửa vòm tối đen như từng con mắt, bên trên phủ đầy bụi, đang âm thầm nhìn chằm chằm tất cả mọi người. Ba thanh niên đồng thời nép về bên cạnh Văn Thời, bất an ngoảnh đầu nhìn phía sau lưng, họ luôn cảm thấy sẽ có thứ gì đó vọt ra từ một trong các cánh cửa.

Kết quả thứ vọt ra lại chính là bản thân Văn Thời.

Chỉ nghe thấy tiếng xiềng xích kim loại vang leng keng, con mãng xà đen đủ lớn để nhồi chật kín căn nhà lại xuất hiện.

Lần này tiếp xúc ở khoảng cách rất gần, lúc nó trườn qua bên cạnh mọi người, tia lửa từ xiềng xích bắn tung tóe sượt qua da đầu bọn họ. Đó cũng không phải lửa thật, nhưng mọi người vẫn che mặt lại theo phản xạ.

Mãng xà đen vung đuôi trườn qua, đám người còn chưa kịp phản ứng thì nó đã tuần tra khắp các phòng một lượt.

Động tác của nó quá nhanh, khoảnh khắc quay về dấy lên một trận gió, thốc cho mọi người nghiêng ngả lảo đảo. Nếu như con rối có thể phản ánh được tâm trạng của khôi lỗi sư, vậy thì tất cả mọi người ở đây ngoại trừ Văn Thời đều cảm giác được tâm trạng giờ phút này của hắn khó chịu bực dọc đến mức nào….

Tất cả phản ứng của hắn đều theo quán tính.

Mãng xà đen thè lưỡi cuộn mình, tản ra hơi thở chết chóc lạnh lẽo. Con chim của Đại Đông chao lượn ở đằng xa một lúc lâu mới dám áp sát một chút.

Hạ Tiều thử gọi một tiếng thăm dò: "Anh ưi?"

Văn Thời túm sợi dây rối ngẩng đầu, khi thấy vẻ mặt không biết là đang hoang mang hay kinh ngạc của bọn Chu Húc, hắn mới thấy bản thân đang nhíu chặt mày thông qua mặt gương gắn trên hành lang.

Cho đến lúc này hắn chợt nhận ra bản thân đang không hề vui vẻ.

Không phải kiểu khó chịu đơn thuần khi bị kích thích, mà là một kiểu không thoải mái khó hình dung nổi….

Giống như đi trên cầu thang nhưng bước hụt một bước, hoặc là đánh rơi mất đồ.

Chỉ bởi vì không thấy Tạ Vấn.

Loại cảm giác này thật sự rất kỳ quái. Bởi số lần Văn Thời vào lồng không hề ít, việc có người mất tích là điều vô cùng bình thường, mà thời gian hắn quen biết với Tạ Vấn cũng chưa phải là lâu.

Có lẽ là vì trong hành lang sâu thẳm lúc trước, khi hắn chợt quay đầu, Tạ Vấn vẫn đứng ở nơi ấy.

Có lẽ do bọn họ đã cùng nhau vào lồng ba lần. Ngày đêm trong lồng luân phiên thay đổi không ngừng, lại thường chất chứa những sinh ly tử biệt, nó khiến người ta có ảo giác như thể bọn họ đã quen biết nhau từ rất lâu, từng gặp nhau ở rất nhiều lần luân hồi.

Hoặc là…. còn có nguyên nhân khác.

Văn Thời đảo mắt trông thấy bản mặt muốn nói lại thôi của lão Mao.

"Vừa rồi cậu vội như thế———" Đại Đông bị ánh mắt Văn Thời làm cho nghẹn lời: "Không phải, ý tôi là cậu mở nhiều cửa như vậy là đang tìm người hả?"

Văn Thời: "Ừm."

Đại Đông: "Vậy cậu tìm được không?"

Văn Thời: "…."

Câu này đúng thực là nói nhảm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!