Dù Tạ Vấn đã nói người vẫy tay chính là Văn Thời, nhưng những người khác vẫn hơi do dự, vì bọn họ chưa thấy Văn Thời như thế này bao giờ.
Đại Đông kéo lão Mao về: "Chú đừng nhảy vội, biết là ông chủ nhà chú quen biết với đồ…vị huynh đệ Trần Thời kia, nhưng em trai người ta còn cảm thấy có vấn đề thì chú nóng vội thế làm gì?"
Hắn luôn quen mồm gọi Văn Thời là đại đồ đệ nhà họ Thẩm, cách xưng hô này có ý chỉ một hậu bối vô danh. Nhưng hiện giờ hắn được mở rộng tầm mắt, nếu vẫn gọi như thế thì không được hợp lý, thế là đại đồ đệ nhà họ Thẩm trong miệng hắn cuối cùng cũng có tên họ.
"Nhỡ đâu lại xuất hiện một Thẩm Mạn Di——" Đại Đông nghẹn lời lần hai, nhìn mặt đương sự lặng lẽ sửa lời: "Lại xuất hiện một bé gái, sau đó ngụy trang thành anh bạn kia đến lừa chúng ta nhảy lầu thì sao?"
Đấy làm gì phải gọi người nữa, mà là gọi hồn mới đúng.
Thẩm Mạn Di chớp mắt, vẻ mặt vô tội nhìn hắn.
Bản chất của lời này không sai, cho nên Đại Đông vừa nói xong, Tôn Tư Kỳ còn gật nhẹ đầu phụ họa.
Trông thấy có người phụ họa với mình, Đại Đông như tiếp thêm mấy phần sức mạnh, hắn nói: "Thế này đi, để tôi kiểm tra lại xem sợi dây này có vấn đề không. Nếu thật sự không ổn thì tôi để đại bàng Kim Sí xuống đó dò đường, đảm bảo an toàn hơn một chút."
Nói xong, chim của hắn hót dài một tiếng.
Lão Mao vốn dẹp sang một bên rồi, nghe thấy "đại bàng Kim Sí" mặt lại xanh mét. Hắn đang định chửi, chợt nghe thấy một tiếng động vang lên từ trong bóng tối ngoài cửa sổ, kêu leng keng như tiếng kim loại ma sát vào nhau.
"Tiếng gì vậy?!" Đại Đông buồn bực nói.
Hắn thò người ra ngoài cửa sổ để nghe cho rõ hơn.
Một giây sau, cơn gió đập vào mặt suýt nữa hất văng đầu của hắn.
"Đờ mờ!" Đại Đông chửi ầm lên, bám chặt khung cửa sổ. Hắn không thể đứng thẳng trong trận gió lớn, đành hơi khụy gối xuống, dùng khuỷu tay che gương mặt bị gió thốc vào.
"Nằm xuống, tìm đồ vật chắn lại!" Đại Đông gào thét trong gió lốc. Ngay sau đó, tiếng kim loại ma sát va đập ngày càng vang dội, càng lúc càng nhanh.
Còn khá quen tai…..
Đại Đông thầm kêu trong lòng một tiếng, cố gắng ngẩng đầu giữa khuỷu tay.
Trong chốc lát, một con mãng xà khổng lồ xé gió vọt tới! Toàn thân nó đen nhánh, từng phiến vảy đều ánh lên tia sáng lạnh như băng, giống hệt lưỡi dao dày đặc.
Bóng tối sâu thẳm hoàn toàn không che khuất được nó! Hình thể nó to lớn, tốc độ trườn lên cực nhanh, đám người chỉ thấy vảy bạc trên bụng nó lượn qua mép cửa sổ, xiềng xích gỉ sắt quấn quanh người ma sát dữ dội theo động tác trườn bò.
Trong khoảnh khắc ấy, tia lửa bắn tung tóe, gió lốc nổi lên bốn phía.
Mãng xà đen kéo theo tia lửa trên người lượn một vòng, cái đầu to lớn thè lưỡi dấy lên cuồng phong gào thét, nó thò đầu qua cửa sổ.
Con ngươi của nó màu vàng khói, khe hở nhỏ dựng thẳng nhìn chằm chằm đám người trong phòng mấy giây, sau đó đột nhiên mở miệng, để lộ cặp răng nanh còn dài hơn chiều cao của một người.
Ngay khi nó mở miệng, cơn gió dữ dội đánh thẳng vào phòng. Cảnh tượng hệt như động vật máu lạnh đang hà hơi để đe dọa con mồi.
Đại Đông ôm đầu ngồi thụp xuống.
Hắn theo phản xạ có điều kiện định móc ngón tay triệu hồi con rối của mình tới bên cạnh nhằm tăng thêm lòng can đảm. Ai ngờ "đại bàng Kim Sí" bị mãng xà đen dọa giật mình, quay đầu chạy té đái.
Cánh suýt nữa vỗ đến mức gãy lìa, lông chim rơi rụng lả tả đầy đất.
Ban đầu trông nó khá to, nhìn qua vô cùng oai phong, nhưng giờ so sánh với mãng xà khổng lồ thì đúng là trở thành đồ con nít.
"Á! Là con rắn đó!!!" Chu Húc ở đằng sau kêu lên.
Đại Đông chửi loạn trong lòng, rắn thằng bố mày, cái này mà gọi là rắn à???
"Mé, chú mày quen nó à?!" Đại Đông ngồi chồm hổm ở đó, không quay đầu gào lên hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!