Chương 4: (Vô Đề)

"Thôi thôi để em gọi lại cho vị Tạ gì gì đó vậy." Hạ Tiều giây trước còn coi người ta là ân nhân cứu mạng chưa gì giây sau đã quên mất tên anh ta rồi.

Cậu nói với Văn Thời đang chìm trong suy nghĩ: "Ngủ mơ hay gì mà đòi xem phòng vào sáng sớm. 6 giờ 45 phút còn phải lo liệu hạ táng cho ông, chả nhẽ lát nữa anh ta tới em đặt hũ tro cốt xuống đi giới thiệu phòng cho anh ta? Hay là kéo anh ta tới chỗ mộ luôn? Anh nhỉ…."

"Anh ơi?" Cậu nói được một nửa thì phát hiện vị tổ tông kia chẳng nghe lọt chữ nào, đang nhíu mày suy tư.

"Anh Văn?"

"Anh anh anh Văn ơi?"

"…."

"Bố ơi!"

Văn Thời cuối cùng cũng bị chữ "Bố" gọi tỉnh: "Làm sao?"

Hạ Tiều: "……"

Ôi cái mồm hèn hạ của mình.

"Không sao cả, chỉ tò mò anh đang suy nghĩ cái gì thôi." Hạ Tiều rành mạch nói, "Khách trọ ạ?"

Văn Thời: "Không phải."

Đầu óc của vị khách trọ kia khó mà lý giải được, nhưng hắn lại chú ý vào một chuyện khác —

-khoảnh khắc ba con quái vật ban nãy bị đèn pin chiếu vào, hắn mơ hồ ngửi thấy một mùi hương nào đó.

Ký ức của con người với mùi hương tồn tại rất lâu dài, hắn rất khó hình dung cụ thể nhưng lại cảm thấy vô cùng quen thuộc. Quen thuộc đến mức…dường như thuộc về một phần cơ thể của mình.

Văn Thời đột nhiên đứng dậy rút vài tờ vàng mã trên bàn thờ, lại tiện tay kéo hai sợi chỉ ở áo tang vải gai màu trắng bên cạnh nói: "Tôi ra ngoài một lát."

Nói xong bước nhanh ra cửa.

Hạ Tiều: "???"

Cậu nằm phè trên sô pha hai giây sau đó đột nhiên bật dậy lăn một vòng đuổi theo gọi: "Anh Văn đợi em với!"

"Không phải ban đêm không ra khỏi cửa à?" Bước chân Văn Thời không hề chậm lại, hắn liếc nhanh bốn phía rồi đi thẳng về hướng đông.

Hạ Tiều dáng người nhỏ, chân lại ngắn, phải guồng chân mới có thể đuổi kịp hắn: "Vừa bị ma quỷ dọa xong, thằng ngu mới ở trong nhà một mình, em phải đi cùng anh chứ, em sợ."

Nhà trong tiểu khu này thì ít mà cây cối thì nhiều, bóng cây lắc lư khắp nơi tựa như chỗ nào cũng có thứ gì đó. Lúc đi ngang qua một gốc cây gần chết, Văn Thời thuận tay bẻ một cành khô dài bằng bàn tay.

Mười đầu ngón tay của hắn uốn lượn mấy lần, đám giấy vàng mã kia đã được gấp thành đủ loại kiểu dáng khác nhau móc một hàng trên nhánh cây khô, biến thành một con thú giấy đơn giản.

Hai sợi chỉ gai kia quấn vài vòng trên nhánh cây khô, đầu còn lại quấn trên ngón tay Văn Thời.

"Bà mẹ nó cái gì đây?!"

Đôi mắt Hạ Tiều không còn ở trạng thái bình thường nữa, con thú giấy kia rơi xuống đất liền như sống lại ngay trước mắt cậu! Xiềng xích rỉ sắt quấn quanh thân nó, giữa trán có một vệt máu, con ngươi trắng dã.

Ngón tay bị chỉ gai quấn quanh của Văn Thời vừa nhúc nhích, con thú giấy liền cào móng trước, mũi thở phì phò. Hắn nói: "Gấp giấy."

Hạ Tiều: "….. Em bị mù rồi à?"

"Chả lẽ không phải à?" Văn Thời nói xong mới nhớ ra phải mở mang tầm mắt cho cậu, "Ờ, đó là thuật con rối. Thẩm Kiều cũng biết."

Đồ tử đồ tôn được hắn dạy đều biết, đương nhiên bản thân hắn cũng có thầy dạy—

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!