Chương 38: Nhảy lầu

Thẩm Mạn Di cảm giác trước mắt xuất hiện một vệt sáng, đó là một bàn tay rất đẹp, trên ngón tay quấn dây gai trắng sạch sẽ rủ xuống, nhẹ nhàng cọ vào chóp mũi cô bé.

Bàn tay kia không áp thẳng vào mặt bé, không chạm vào làn da mà giữ một khoảng cách nhỏ chắn ở trước mắt, vững vàng giữ yên không hề run rẩy.

Cô vẫn nhớ kỹ Lý tiên sinh dạy học từng nói rằng đây gọi là đoan chính và đúng mực.

Bọn họ trước kia luôn luôn không hiểu, chị chị em em đuổi nhau đùa nghịch tóm tóc kéo váy giống như một đám điên. Lần nào Lý tiên sinh cũng lôi hai từ này ra giảng giải cả buổi sáng, cuối cùng lắc đầu nói: "Được rồi được rồi, đợi mấy đứa lớn hơn vài tuổi sẽ hiểu thôi."

Đáng tiếc cô vẫn luôn như này, không hề lớn thêm nữa.

Thẩm Mạn Di trừng mắt nhìn, đột nhiên mở miệng: "Trên sợi dây này của anh có mùi hương rất dễ chịu."

Người đứng phía sau không có ý định dỗ trẻ nhỏ, giọng điệu không nhiệt tình trả lời: "Sao cơ."

Ngay cả thắc mắc cũng giống như một câu trần thuật, như thể có trả lời hay không cũng chẳng quan trọng.

Cô gái nhỏ nghiêm túc suy nghĩ: "Mùi hương nhà em."

Người đứng phía sau im lặng mấy giây mới nói: "Thì lấy từ nhà em mà."

Cô gái nhỏ: "……"

Thật ra ý của cô không phải như vậy, nhưng do tuổi còn nhỏ khó lòng biểu đạt được điều mình muốn nói. Cô thậm chí còn không xác định được mùi hương kia là ở tay hay là ở trên sợi dây.

Cô bé khịt mũi ngửi thêm mấy lần nhưng vẫn không ngửi ra. Hồi tưởng lại, nó tựa như gió lạnh mùa đông thổi ngang qua vườn hoa sau nhà.

Trước kia cô rất thích tới đó chơi, chú Tề dựng một chiếc xích đu ở đó, hai bên đều là khóm hoa màu vàng nhạt như cánh bướm, cũng giống lỗ tai con thỏ. Nơ con bướm mà bà Thái buộc cho cô ra đời từ đó.

Nhưng rất lâu rồi cô không thấy vườn hoa sau nhà nữa.

Hàng đêm cô bồi hồi ở đầu bên này hành lang, chứng kiến bóng đêm vô tận. Cánh cửa, hộc tủ, cái bóng đen như mực….. tất cả những người nhìn thấy cô đều gào khóc tránh đi thật xa giống như cô là thứ gì đó cực kì bẩn thỉu.

"Em trước kia không bẩn thỉu." Thẩm Mạn Di nhỏ giọng lẩm bẩm.

Cô bé cúi thấp đầu, cái trán kề vào lòng bàn tay Văn Thời. Vầng trán của trẻ con luôn tròn trịa giống một loài thú nhỏ nào đó. Nhưng Thẩm Mạn Di có hơi kỳ quái, bởi vì da thịt trên mặt cô bé đã chảy xệ.

Văn Thời không rụt tay lại, để mặc cô bé dựa vào.

Hắn trông thấy Tạ Vấn đi tới, khom lưng đưa nơ con bướm cho Thẩm Mạn Di nói: "Không ai nói em bẩn cả."

Tạ Vấn nói xong liền ngước mắt, dùng âm lượng chỉ mình Văn Thời nghe thấy bảo: "Tạm thời đừng cử động."

Sau đó anh ta quay người nhìn lướt qua đám người tụ tập trong góc, chỉ chỉ vào chiếc ghế sô pha cũ nát.

Lão Mao lập tức hiểu ý ông chủ nhà mình, hắn đi tới bên giường kéo một chiếc chăn sạch sẽ bọc kín cơ thể lăn từ trong ghế sô pha ra.

Những người khác vẫn đang chìm trong dư âm của nỗi khiếp sợ.

Bọn họ nhìn Văn Thời và Thẩm Mạn Di một cách máy móc, tiếp đó nhìn Tạ Vấn và lão Mao, lại máy móc nhận ra lão Mao định làm gì, cuối cùng cứng đờ đi qua giúp một tay.

Đại Đông há hốc mồm, mặt đơ như khúc gỗ. Hắn ngồi xổm xuống giúp lão Mao bọc kín cơ thể mục nát kia rồi chuyển lên chiếc giường lớn.

Cảnh tượng như thể cô gái nhỏ tên Thẩm Mạn Di vào một buổi chiều nào đó của năm 1913 chạy vào phòng cha mẹ nô đùa một hồi, sau đó cảm thấy buồn ngủ liền bò lên giường lớn, cuộn tròn trong lớp chăn mềm ngủ thiếp đi.

Mãi đến khi bọn họ làm xong tất cả, Văn Thời mới rụt tay về, Tạ Vấn cũng đứng thẳng lưng.

Thẩm Mạn Di tóm chặt nơ con bướm như vừa thấy được vườn hoa sau nhà thời điểm cuối xuân đầu hạ.

Đằng sau nơ con bướm có một chiếc kim băng kiểu cũ bị gỉ. Cô bé chùi ngón tay bị dính gỉ sắt ra sau lưng, nghiêm túc gài nơ con bướm lên váy, sau đó gảy viền nơ con bướm rủ xuống như gảy lỗ tai thỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!