Chương 37: Sương tuyết

Hai kẻ xui xẻo là Tôn Tư Kỳ và Hạ Tiều lại vừa khéo đứng bên cạnh Đại Đông. Thẩm Mạn Di đung đưa chiếc váy quét qua chân bọn họ, có lẽ do ảnh hưởng tâm lý, một mùi thối rữa phả vào mặt.

Tôn Tư Kỳ: "Oẹ—–"

Đây là lần đầu tiên cậu gặp phải tình huống này, cũng là lần đầu tiên ngửi thấy mùi hương ấy, đã là phản ứng sinh lý thì muốn nhịn cũng không được. Động tĩnh này của cậu còn dữ dội hơn Đại Đông, hai con ngươi của Thẩm Mạn Di chậm rãi chuyển hướng nhìn cậu, ánh mắt có chút u oán.

Hạ Tiều bị dọa phát điên. Nhưng mạch não của cậu vận hành rất kỳ quặc, vừa mất hồn mất vía tóm Tôn Tư Kỳ ra sau lại vừa không quên xin lỗi con "quỷ": "Xin lỗi xin lỗi xin lỗi, cậu ấy không có ý đó——"

Tôn Tư Kỳ lại phát ra âm thanh rung động đến tâm can: "Oẹ—–"

Hạ Tiều: "….."

"Mẹ nó đừng có ói ra, nhịn đê!" Chu Húc một tay bịt miệng cậu ta, hợp lực với Hạ Tiều kéo cậu tới bên cạnh Văn Thời, kết quả chân nam đá chân chiêu, ba người lảo đảo trượt chân ngã lên ghế sô pha phủ vải trắng.

Vải trắng bị gió xốc lên cao rồi rơi xuống, trùm lên ba thằng.

"Móa, cái sô pha nát này chọc trúng xương sườn tôi rồi!" Chu Húc kêu ầm lên.

"Áu áu áu đừng ngồi, đây là mặt anh, chờ anh đứng dậy đã." Hạ Tiều cũng kêu thảm thiết.

"Em không muốn nôn nhưng em không nhịn được." Tôn Tư Kỳ sắp khóc tới nơi.

Thẩm Mạn Di nhìn chằm chằm ba người, định tiến lên phía trước. Lại thấy Đại Đông luống cuống tay chân lôi ra mấy sợi dây khác, tiếp đó hét to một tiếng, con chim bự màu vàng sậm đập cánh, đột ngột chắn trước mặt mọi người.

Cơn gió do nó dấy lên dữ dội, đập cho Thẩm Mạn Di phải lùi về phía sau hai bước. Đại Đông lúc này mới bình tĩnh lại, thở phào nhẹ nhõm.

Thật ra thì không thể trách bọn họ phản ứng thái quá được.

Dáng vẻ của vị tiểu thư Thẩm Mạn Di này đúng là khiếp người. Văn Thời nhớ tới bộ dạng gấp thành một cục vừa nãy của cô bé, hắn luôn cảm thấy cơ thể của cô có lẽ bị người ta nhét vào trong một không gian thu hẹp nào đó, không thể vươn tay duỗi chân.

Cô bé chắc là đã nằm dí trong đó một thời gian dài, trên cơ thể có dấu hiệu thối rữa. Ngũ quan vì da thịt chùng nhão nên chảy xệ xuống, chỉ lộ ra con mắt nhỏ bé, khóe miệng chùng xuống, hoàn toàn không nhìn ra hình dáng ban đầu.

Bàn tay của cô bé lộ ra một nửa xương trắng, vị trí khớp nối của cổ tay và cánh tay mục nát nghiêm trọng, chắc là kết quả của việc vặn vẹo uốn cong trong thời gian dài.

Một bên vai đã thối rữa, chiếc váy liền trên người xộc xệch lộ ra nửa bả vai. Vải vóc rách tươm, nếu như kéo thêm hai lần thì quần áo chẳng che nổi thân.

Thẩm Mạn Di cúi đầu.

Người bị dọa sợ hãi quá nhiều, cô bé đang tự đánh giá bản thân.

"Thật xấu xí." Cô bé nhỏ giọng lầu bầu.

Một giây sau, sương đen đậm đặc ùa ra liên tục từ cơ thể cô.

Ba ngọn đèn nhấp nháy mấy lần, tất cả mọi người đều cảm giác được căn phòng lạnh hơn, xu thế càng ngày cạnh lạnh.

Ba thanh niên dưới lớp vải trắng phủ sô pha nhạy bén nhận ra oán khí đột nhiên trở nên nồng đậm, cả ba cứng đờ ở đó không dám nhúc nhích.

Đại Đông nuốt một ngụm nước bọt, ngón tay điều khiển "đại bàng Kim Sí" siết căng, vừa đề phòng Thẩm Mạn Di, vừa nháy mắt với người đứng sau cô bé.

Mắt thấy oán linh nhỏ này sắp bạo phát, đại đồ đệ nhà họ Thẩm lại không phát hiện ra, càng chẳng biết né tránh.

Đại Đông không dám lên tiếng, chỉ có thể tranh thủ lúc Thẩm Mạn Di chưa ngẩng đầu thì dùng khẩu hình nói với đại đồ đệ nhà họ Thẩm: "Cậu qua đây! Mau qua bên này!"

Hình như đại đồ đệ bị mù, cứ đứng đực ra đấy.

Vóc người Thẩm Mạn Di không cao, ai đứng sau lưng cũng đều có thể nhìn thấy đỉnh đầu cô bé.

Tóc cô bé đen nhánh nhưng không hề bóng mượt, chia ngôi giữa tết tóc bím, đường chia tóc hơi lệch, có mảng bị trọc lộ da thịt kết máu khô, chắc là bị trong lúc lôi kéo tóm chặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!