Chương 36: (Vô Đề)

Văn Thời ngơ ngác một hồi mới mở bừng mắt.

"Anh….." Hắn yên lặng nhìn người trước mặt.

Tạ Vấn: "Sao vậy?"

Bởi vì luôn ho khan nên giọng nói của anh ta có phần khản đặc.

Văn Thời cắn môi, một lát sau mới lắc đầu: "Không có gì, nghe nhầm thôi."

Hắn suýt nữa tưởng Tạ Vấn nói câu đó, nhưng giờ nghĩ lại thì Tạ Vấn chỉ dùng ngón tay đặt lên môi chứ không mở miệng. Câu nói mơ hồ kia chỉ là hồi ức thoáng qua của hắn mà thôi.

Vả lại từ "nghe lời" quá mức thân mật, thốt ra từ miệng Tạ Vấn thì đúng là….

Văn Thời cụp mắt, cánh tay buông thõng khẽ động. Từng luồng sương đen tràn vào cơ thể liền bị cắt đứt, nhưng chúng không lập tức tản ra mà quẩn quanh ngón tay hắn.

Hắn mở to mắt nên không thấy chúng mà chỉ có thể cảm nhận bằng xúc cảm. Hắn cảm thấy sương đen trên người Tạ Vấn lượn lờ quanh đầu ngón tay mình, lúc tiêu tán sẽ luồn qua các kẽ hở.

Bởi vì nhìn không thấy nên loại xúc cảm này trở nên rất kỳ lạ.

Hạ Tiều đang nín thở đợi anh mình đưa ra kết luận, lại thấy anh đứng đực ra đấy, ngón tay buông thõng khẽ cong. Dường như hắn vừa hoàn hồn, lúc xoay người, ngón cái bấm lên khớp ngón trỏ và ngón giữa kêu rắc rắc.

Làn da hắn trắng nõn, khớp xương bị bẻ tấy đỏ, đối lập rõ ràng với dây gai trắng quấn trên ngón tay.

Hạ Tiều biết anh mình có vài thói quen nhỏ, bình thường ngẩn người xong sẽ thực hiện chúng trong vô thức.

Cũng không biết anh cậu đang nghĩ ngợi điều gì.

"Sao rồi anh, phân biệt được không?" Hạ Tiều hỏi.

Văn Thời "ừ" một tiếng: "Phân biệt được."

Đám người thở phào một hơi, Đại Đông vội vàng nói: "Vậy còn chờ gì nữa, tên nào là giả? Để tôi tiễn cô ta một đoạn….."

Hắn xắn tay áo định làm dũng sĩ một lần, đi vén khăn voan của Thẩm Mạn Di đưa tiễn cô ta. Ai ngờ còn chưa nói xong, hai Tạ Vấn đồng thời đưa mắt sang lẳng lặng nhìn hắn.

Đại Đông nuốt ực nước bọt, thả tay áo về vị trí cũ.

Văn Thời thật sự không sợ, dù quay lưng về phía hai người kia cũng chẳng hề hoảng loạn. Hắn đi về phía đám Hạ Tiều, Đại Đông vẫn chưa từ bỏ ý định nhỏ giọng nói với hắn: "Mau lên, tiễn Thẩm Mạn Di đi rồi nói gì thì nói."

Kết quả Văn Thời quăng một câu: "Không vội."

Đại Đông sững sờ: "Không—–"

Không vội???

Không mẹ mày ấy.

Đại Đông suýt buột mồm chửi.

Văn Thời lại nói tiếp: "Tạm để đó đã."

"Cậu bảo cứ tạm để thứ đó ở đây?" Đại Đông không thể tin nổi, "Cậu để một kẻ không phải người trong đội làm gì? Cậu điên rồi hay là cho rằng tôi bị điên rồi???"

Văn Thời không ngước mắt lên vặn lại một câu: "Tôi không điên, cậu điên hay không thì tôi không biết."

Đại Đông cứng họng, bỗng nhiên như nghĩ ra gì đó, liếc xéo hắn nói: "Có phải cậu không phân biệt được ai thật ai giả không?"

Văn Thời rốt cuộc mở to mắt nhìn hắn một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!