Chương 35: Phân biệt

Người cầm ngọn đèn dừng bước ngay cửa phòng, anh ta nhìn Văn Thời rồi lướt qua Văn Thời nhìn về phía "bản sao" khác của mình khẽ nhíu mày.

Cái vẻ mặt này đậm chất Tạ Vấn, Văn Thời trông thấy hơi sửng sốt một chút. Hắn quan sát Tạ Vấn này từ trên xuống dưới một lượt, không nói gì, chỉ quay đầu nhìn đằng sau.

…..

Người sau lưng lại nở nụ cười.

Lúc mấy người còn lại quẹo sang, thấy cảnh tượng hai Tạ Vấn đang đối mặt với nhau, ở giữa là Văn Thời đứng thẳng như cán chày.

Bọn họ phanh gấp, núp vào góc rẽ.

Lão Mao đầu đầy dấu chấm hỏi, trong lòng tự nhủ dám sao chép cả ông chủ cơ à??? Hắn còn chưa mở miệng, Hạ Tiều đã tuôn một câu "Má ơi", Chu Húc nối gót theo sau bình luận "Á đù"! Đại Đông….

Trạng thái tâm lý của Đại Đông sắp sụp đổ rồi.

Hắn vừa mới vịn tường tiễn một Chuột giả, giờ lại tới một Tạ Vấn giả nữa. Làm thế nào bây giờ?

Điều khó nói nhất chính là hai tên Tạ Vấn đứng bên đó rõ ràng chưa làm gì, nhưng hắn lại vô thức muốn lùi về sau mấy bước.

Trong giây lát, hắn không biết nên thừa nhận bản thân sợ quỷ hay là sợ người nữa.

"Lão Mao, ông chủ nhà ông thì ông ra nhận người đi." Chu Húc thò tay đẩy lão Mao ra ngoài.

Kết quả lão Mao ưỡn bụng lùi về sau nói: "Không tới lượt tôi."

Chu Húc: "Vì sao???"

Bọn họ còn đang thắc mắc, đã thấy Văn Thời nhìn thoáng qua người sau lưng mình, lại liếc mắt nhìn người cầm cây đèn, bình thản hỏi: "Anh thật sự là Tạ Vấn?"

Người cầm cây đèn gật đầu một cái: "Là tôi, cho nên tôi rất tò mò——

-cậu thì sao?" Ánh mắt anh ta dừng phía sau lưng Văn Thời.

Văn Thời còn chưa quay đầu đã nghe thấy người sau lưng cười nói: "Vậy tôi chính là hàng giả nè."

Cầm ngọn nến: "….."

Mấy người núp sau bức tường đều choáng váng.

Đại Đông buột miệng: "Con mẹ nó thế cũng được nữa hả?"

Mẹ nó ngầu vãi đạn.

Chưa tới mấy giây sau, trong hành lang vang lên tiếng giày da chạy xa của Thẩm Mạn Di, Văn Thời không hề khách khí vỗ bả vai tiễn cô ta rời đi. Lần này cô nàng không hề cười, có lẽ rất tức giận.

Lúc nguồn sáng được khôi phục, đám người cảm giác hành lang sáng hơn trước đó một chút.

Đại Đông tinh mắt, trông thấy trong tay Văn Thời nhiều thêm một chiếc đèn bèn hỏi: "Đèn này đâu ra thế?"

Ánh mắt Văn Thời nhìn hắn như đang nhìn kẻ thiểu năng: "Thẩm Mạn Di cầm trong tay."

Văn Thời khó hiểu nói: "Có thể dùng thì sao lại không cầm?"

Đại Đông điên rồi, Tạ Vấn lại cười.

Xét thấy kiểu phản ứng trái ngược như ngày với đêm này, Văn Thời ném chiếc đèn mình giành được cho người sau.

Tạ Vấn đưa tay nhận đèn, trông thấy Văn Thời nghiêng đầu nói: "Qua đây lật thảm lên."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!