Giấu đi tức là sao? Giấu ở nơi nào?
Câu nói này thình lình xuất hiện thật sự khiến người ta sợ hãi.
Văn Thời nhíu chặt mày.
Không phải do hắn sợ hãi, mặc dù chữ trong cuốn nhật ký không được đẹp, nhưng từng nét từng chữ lại vô cùng nắn nót, giống như một người mới tập viết chữ không lâu.
Bởi ngòi bút ngây ngô nghiêm túc viết ra những dòng này khiến người đọc thật sự không được thoải mái.
Văn Thời ngẩng đầu đang định nói gì đó, chợt đụng phải ánh mắt của Tạ Vấn. Chớp mắt tiếp theo, ánh mắt của đối phương đã lướt qua, bình tĩnh nhìn xuống trang giấy.
Văn Thời ngẩn ra, mím môi mỏng, cũng rũ mắt xuống.
Ngón cái hắn vê nhẹ mép giấy, khoảnh khắc yên tĩnh liền bị phá vỡ.
Tạ Vấn nhấc bàn tay thảnh thơi kia lên, lật giở thêm vài tờ mới chợt nở nụ cười bảo: "Hình như cậu không sợ thật."
"Không vậy thì sao?" Văn Thời chẳng thèm ngước mắt: "Ai ăn no rửng mỡ giả bộ thế làm gì."
Tạ Vấn hơi nhíu mày, không bình luận thêm.
Anh ta lật tới cuối cùng trước Văn Thời, ngón tay búng trang cuối đó nói: "May mà em trai cậu giở thêm mấy tờ rồi đặt về chỗ cũ, nếu không….. lúc tìm thấy cậu ta thì có khi đã bị dọa chết ngất rồi."
Văn Thời lật thẳng tới mặt giấy mà anh ta nói, chỉ thấy trên đó viết.
"Ngày 22 tháng 5 năm 1913, trời trong xanh.
Lý tiên sinh nói trong nhà có mùi lạ, mũi của ông ấy thính ghê.
Lúc nghỉ trưa tôi ném vỡ lọ nước hoa mà mẹ mua từ cảng Quảng Châu về, như thế ông ta sẽ chuyển sang càm ràm chuyện khác.
Mặc dù ông ta đọc nhiều sách nhưng lại chẳng hiểu sự công bằng là gì, là một kẻ không tử tế lại còn thích nịnh nọt. Ông ta thường khen tiếng khóc của Thẩm Mạn Xu to rõ, là một cô bé khỏe mạnh, khen Thẩm Mạn San mặt tròn có phúc, khen Thẩm Mạn Di đeo kính có khí chất của con gái dòng dõi thư hương quyền quý, nhưng mắt kính kia thường bị vứt lung tung, đến lúc không thấy thì cả đám người phải chạy đi tìm, đúng là thứ phiền phức.
Anh Tuấn cũng theo ông ta học viết chữ đọc sách, ông ta như thể biến thành một diện mạo khác, lúc nào cũng xoi mói. Có thể khen chúng tôi mà chẳng cần lý do, thế nên càng khiến người ta chán ghét.
Bà Thái đổi tấm thảm khác cũng không thể khử sạch được mùi nước hoa, Lý tiên sinh hắt hơi liên tục cả buổi chiều, chú Tề cũng bị xông cho nhức đầu, bọn họ chuyển xuống gian phòng nhỏ dưới tầng ngay trong đêm.
Thế là không thể ngửi thấy mùi của Thẩm Mạn Di, tôi cũng có thể yên tĩnh được thêm vài ngày.
Mỗi tội Thẩm Mạn Di vẫn thích bắt tôi đoán trò "cô dâu thật giả", trước kia là ban ngày, hiện tại là ban đêm. Chị ta bảo với tôi rằng nếu tôi đoán sai thì sẽ phải chơi cùng chị ta mãi mãi.
Đúng là phiền phức."
Cuốn nhật ký được viết ngắt quãng, dường như chủ nhân cách mấy ngày mới nhớ ra rồi viết hai câu vậy.
Đằng sau trang này có lẽ còn rất nhiều trang khác, nhưng không thấy đâu, dường như nó bị ai đó dùng dao rọc giấy lấy đi, vết cắt gọn gàng ngay ngắn.
"Tối thiểu cũng phải còn một nửa nữa." Văn Thời sờ vết cắt nói.
Tạ Vấn cầm ngọn đèn nhìn về một nơi khác trong căn phòng: "Chắc là chia ra giấu rồi."
Phòng của tiểu thiếu gia nhà họ Thẩm rất rộng nhưng trang trí không phức tạp. Ngoại trừ ghế sô pha và mấy tủ quần áo thì cũng chỉ có hai chiếc giường. Một chiếc mềm mại to lớn có gắn màn. Một cái khác giản dị hơn rất nhiều, xếp bên cạnh giường lớn, có lẽ là chỗ ngủ của người canh ngủ hoặc người hầu trong nhà.
Nhưng chiếc giường giản dị đó không có dấu vết từng bị ai đó nằm lên, ngược lại trên giường lớn đặt hai bộ chăn nệm gấp gọn gàng.
Bọn hắn xốc cả chăn đệm lên tìm cũng không thấy nửa quyển nhật ký còn lại, đành quyết định tạm quay về phòng nhỏ trước.
Trước khi đi, Văn Thời nhìn chằm chằm hai chiếc giường được đặt song song kia ngẩn người. Mãi đến khi ngọn đèn lắc lư trước mắt hắn, hắn mới tỉnh táo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!