Chương 33: (Vô Đề)

Nếu như người trong bộ đàm là Chuột, vậy người trong phòng này là ai?

Văn Thời quay đầu nhìn người đàn ông mặt chữ điền bên cạnh Đại Đông hỏi: "Cậu là ai?"

Câu hỏi này vừa thẳng thừng vừa đột ngột, đừng nói người bị hỏi, ngay cả những người khác trong phòng cũng sững người.

Đại Đông đờ đẫn vài giây, bỗng nhiên nhảy dựng lên né cái tên mặt chữ điền kia tám chục thước, căng thẳng nói: "Đúng đúng, cậu là ai?!"

"Tôi là Chuột mà!"

Chuột bắt đầu bối rối, mặt mũi trắng bệch, nhìn qua không giống như giả vờ: "Tôi, tôi thật sự là Chuột, mấy người đừng nhìn tôi như vậy, tôi con mẹ nó cũng sợ lắm chứ!"

"Đại Đông! Đại Đông anh không tin thì tới kiểm tra xem." Chuột định đi về phía Đại Đông.

Hắn vừa mới cử động, bọn Chu Húc và Hạ Tiều đã rú lên, tan tác chim muông, cả đám lủi ra xó tường sau lưng Văn Thời.

"Cậu đứng bên đó nói là được rồi, ấy ấy đừng di chuyển! Không được qua đây." Trên mặt Đại Đông tràn đầy cự tuyệt.

Gương mặt của Chuột lộ rõ vẻ bất đắc dĩ: "Đại Đông, hai ta hay đi chung, nếu như anh cũng trốn tránh tôi như những người khác thì tôi thật sự hết cách rồi."

Vừa nghe như thế, Đại Đông cũng hơi do dự.

Văn Thời đột nhiên hỏi: "Vì sao tay cậu lại bẩn như vậy?"

Ánh mắt mọi người đổ dồn vào trên ngón tay hắn, nhưng những người khác cách khá xa nên nhìn không rõ.  Chỉ có Văn Thời ở khoảng cách gần hơn mới có thể nhìn thấy mười đầu ngón tay dính đầy bụi bặm và xước sát, kẽ móng tay cũng có vết máu.

Loại bụi kia không phải là kiểu bụi tích tụ, mà phải dùng sức đào tường hoặc khe hở xi măng mới tạo thành tình trạng như trên.

Chuột khá sững sờ, cúi đầu nhìn ngón tay của mình: "Cậu hỏi cái này hả? Không thoát ra được nên cào bới thôi. Dù sao tôi cũng phải thử mấy cái khe hở đó chứ?"

Lời này kéo tới sự đồng tình của Tôn Tư Kỳ, cậu ta vô thức gật gật đầu, cũng lặng lẽ nhìn ngón tay mình.

"Em cũng cào à?" Hạ Tiều hỏi.

Tôn Tư Kỳ duỗi ngón tay bị trầy xước cho cậu và Chu Húc xem: "Em muốn thử xem cánh cửa đó mở được hay không."

Đến lúc này, bọn Đại Đông cũng tin tưởng hơn chút.

Nhưng Văn Thời lại hỏi tiếp: "Cậu học trận pháp thì sao phải dùng tay cào bới để mở cửa?"

Lần này Chuột chưa kịp giải thích, Đại Đông đã nói: "Chuyện này thì tôi phải nói giúp cậu ta một câu. Về phương diện trận pháp, cậu có thể không hiểu nhiều, lại không quen biết người học loại hình này. Nó không thích hợp để sử dụng một mình, bày trận để ẩn nấp hoặc tạo chút chướng ngại ngáng chân người khác thì đơn giản, nhưng nếu đụng phải mấy chuyện mang tính điều khiển thì rất khó. Càng nhỏ càng chi tiết sẽ càng khó.

Điều này không giống như thuật con rối."

Văn Thời nghĩ ngợi, cuối cùng ngậm miệng không nói.

Phạm vi quen biết của hắn đúng là có hạn, người chuyên tu trận pháp cùng thời với hắn chính là Bốc Ninh. Cao hơn nữa thì là Trần Bất Đáo.

Nhưng bất kể là Bốc Ninh hay là Trần Bất Đáo thì hắn đều không nhớ rõ, vậy nên đương nhiên chẳng thể nói gì.

Hắn chỉ vô thức cảm thấy trận pháp không có nhiều khuyết điểm và hạn chế như vậy, người tinh thông thì muốn làm cái gì chả được.

Nhưng hắn không đưa ra được bằng chứng, cũng không muốn nói thêm với người dưng nên thôi.

Có thể do biểu hiện của Chuột không có gì khác lạ, bọn Đại Đông dần buông lỏng cảnh giác, chưa tới hai giây, bộ đàm lại vang lên tiếng xẹt xẹt.

Vẫn là giọng nói của Chuột: "Alo? Có nghe thấy gì không ? Tiểu Tôn? Sao không trả lời?"

Xen lẫn với âm thanh của luồng điện từ, giọng của hắn so với ngày thường có hơi khác chút xíu, phản ứng vốn bình thường trở nên vô cùng quái gở trong bầu không khí hiện tại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!