Đại Đông cũng chỉ mới hai mươi tuổi đầu, tuổi tác chưa lớn lắm, điệu bộ lại khá trưởng thành. Có lẽ do bên cạnh có người đang nhìn, trước khi ra tay còn ra vẻ một hồi.
Sợi dây trắng như có linh hồn bay vụt tới, quấn vài vòng lên khóa cửa phòng đọc sách.
Đó là một cái chốt cửa hình tròn đời cũ, làm từ đồng thau, phía dưới có một lỗ khóa nho nhỏ, không có nhiều đường vân gờ như bây giờ.
"Muốn mở cửa, trói người hoặc dùng sợi dây để khống chế một vài thứ thì cậu cứ quấn như này là tốt nhất." Đại Đông sĩ diện, hay thể hiện, nhưng bản chất con người không hề xấu.
Hắn ngẫm lại, vị đồ đệ nhà họ Thẩm này cũng thật đáng thương. Sư phụ không còn, mọi thứ đều phải tự học hỏi, sai cũng chẳng có ai uốn nắn cho. Trước kia không lên nổi danh phả, sau này sợ rằng càng khó hơn. Thế là hắn vừa hành động vừa giảng giải, không tiếc lời dạy "Trần Thời" mấy câu.
"Ngón trỏ điều khiển linh, ngón giữa khiển hình, ngón áp út khiển lực, ngón cái và ngón út giữ liên lệ giữa khôi lỗi sư và con rối.
Đại Đông điều khiển sợi dây chui vào trong lỗ khóa, ngoảnh đầu nhìn người bên cạnh nói, "Chuyện nhỏ nhặt như thế này thì không cần thả con rối ra. Cho nên ngón giữa, ngón cái và ngón út khỏi cần——"
Sợi dây đụng phải chốt đồng trong lỗ khóa, một tiếng "cạch" nhỏ bé vang lên…..
Bỗng nhiên, cạnh cửa vang lên tiếng cười của một bé gái.
Âm thanh kia giòn tan, kèm theo tiếng vọng trống rỗng, giống như đứng ngoài cửa, hoặc như đang đứng ngay bên cạnh người mở khóa.
Đại Đông kêu "Áu…", bỗng nhiên run rẩy rụt tay về như bị bỏng.
Linh hay lực gì cũng đều bay biến hết, đám dây gai trắng như mất đi sinh mệnh nhẹ nhàng treo trên ngón tay hắn, đầu dây còn lại rủ xuống đất.
Hắn không nhúc nhích, trừng đôi mắt tròn xoe nhìn Văn Thời.
Văn Thời: "?"
Đại Đông nặn ra một câu từ trong cổ họng: "Có nghe thấy tiếng cười không?"
Văn Thời: "Không."
Hắn rất bình tĩnh, càng khiến người khác có chút sợ hãi.
Đại Đông hơi do dự, nghi ngờ bản thân nghe nhầm. Vì thể diện, hắn hắng giọng lấy lại bĩnh tĩnh, khoác lên thần thái một lần nữa, điều khiển sợi dây chui vào lỗ khóa, nhẹ nhàng gạt một cái…..
Tiếng cười như chuông bạc của bé gái lại xuất hiện.
Đại Đông lùi về sau như bị điện giật, tiếp đó quay đầu nhìn Văn Thời, cuống họng khàn khàn: "Cậu thật sự không nghe thấy???"
Văn Thời: "….."
Hắn yên lặng hai giây mới nói: "Nếu không cậu đứng sang bên cạnh nghe đi, để tôi."
Lời này hữu dụng hơn bất cứ thứ gì, một giây sau Đại Đông đã luồn sợi dây vào trong lỗ khóa.
Tiếng cười khanh khách của bé gái văng vẳng bên tai, gần đến mức như dán sát trên lưng, cánh tay vòng quanh cổ hắn. Đại Đông thậm chí có thể cảm giác được một trận gió nhẹ lướt qua bên cổ.
Đại Đông nín thở, cố gắng trấn tĩnh.
Kết quả đứa bé gái kia thì thầm với hắn mấy câu: "Bà Thái ơi, con muốn mua hoa cài đầu."
"….."
Đại Đông lập tức hụt hơi.
Mua hoa cài đầu cái khỉ gì, đưa đầu cho mày luôn này.
Ngón tay hắn lại run khẽ, mắt thấy dây gai trắng mềm rũ, sắp trượt ra khỏi lỗ khóa….
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!