Đại Đông theo công việc trực luân phiên này từ rất lâu rồi, từng giải không ít lồng, thứ hạng trên danh phả cũng không quá thấp, ít nhất vẫn cao hơn mẹ của Chu Húc là Trương Bích Linh ngày càng ra rìa mấy bậc.
Nhưng thật ra hắn cũng không được bình tĩnh chín chắn cho lắm.
Mỗi lần vào lồng gặp phải tình huống nào đó hắn đều sẽ bị hoảng sợ. Thứ duy nhất luyện càng ngày càng tốt chính là khả năng diễn xuất.
Điều đáng ăn mừng là hắn chưa từng trực luân phiên một mình bao giờ, mỗi lần vào lồng đều có Chuột hoặc một người cộng sự khác đi cùng.
Chỉ cần có cộng sự ở đây thì hắn sẽ luôn là một người đàn ông mạnh mẽ.
Đại Đông yên lặng rụt tay phải sờ vào khoảng không về, hít thở sâu một chút, sau đó nâng bả vai. Tay Chuột đặt trên vai hắn cũng cử động theo, nhỏ giọng hỏi hắn: "Anh nhấc vai lên làm gì?"
"À, không có gì." Nghe thấy tiếng người vẫn ở bên cạnh, hơn nửa hồn Đại Đông quay về. Dù tay đang bị "người" dắt thì cũng không đáng sợ cho lắm. Hắn nhỏ giọng bảo: "Tôi chỉ thử xem cậu có sợ không thôi."
"Tôi có gì đâu mà sợ?" Phía trước Chuột là Đại Đông, đằng sau là Lão Mao, đúng là chẳng có gì để sợ cả. Hắn hỏi vặn lại: "Hay là bản thân anh đang sợ đấy?"
Đại Đông phỉ nhổ: "Không nói với cậu vì sợ dọa cậu thôi, hên là tôi đứng đầu chứ nếu hai ta đổi vị trí thì có khi cậu bây giờ không thở nổi ấy."
Chuột đã quá quen với điệu bộ giả vờ mạnh mẽ của tên da ngăm này, hắn cạn lời: "Có khoe khoang thì tí nghỉ rồi bốc phét tiếp."
"Ờ phải rồi, những người khác vẫn còn ở đây chứ?" Đại Đông cất cao giọng, dùng âm lượng đủ để tất cả mọi người nghe thấy hỏi một câu.
Đây thật ra là hành vi điển hình để tăng thêm lòng dũng cảm, nhưng vì mặt mũi nhà họ Trương nên Chuột không bóc mẽ hắn.
Chu Húc, Hạ Tiều và Tôn Tư Kỳ đều là mấy đứa trẻ trung thực, chúng lần lượt lên tiếng, vô cùng nể mặt.
Đại Đông lại hỏi: "Người đằng sau thì sao?"
Tiếng nói vừa dứt, hắn nghe thấy hai tiếng ho khục khặc.
Tạ Vấn là con ma bệnh, chuyện này ai cũng biết.
Về phần thể chất bệnh tật của hắn, các nhà đều lưu truyền hai cách nói.
Một là nói linh tướng của anh ta bất ổn linh hồn không vững cho nên cơ thể yếu nhược.
Còn một cách nói khác cho rằng nghiệp chướng của anh ta quá nặng, mệnh đại sát, cơ thể đã định sẵn là mắc bệnh quanh năm, bệnh tật đầy mình. Dạng người như vậy không thích hợp để vào lồng nhất, mỗi lần vào đều sẽ hao tổn tinh thần và linh hồn, ra ngoài rồi chỉ càng thêm yếu ớt mà thôi.
Đại Đông nghĩ giờ bọn họ đều đang trong lồng, chợt cảm thấy Tạ Vấn đúng là kẻ có số mệnh và cuộc sống long đong trắc trở.
"Được rồi, nhớ đi sát nhau nhé, lạc mất thì chẳng biết đằng nào mà tìm mấy người đâu." Đại Đông chờ tiếng ho khan dứt thì nói một câu.
Bọn họ chắc vẫn đang ở trong hành lang, bởi vì xung quanh tối om, chân không dám nhấc quá cao, toàn quét sát đất phát ra tiếng lạo xạo kéo dài.
Cùng với tiếng vọng khi nói chuyện, không gian càng thêm tĩnh mịch vắng vẻ, bầu không khí âm u trùng trùng.
Có lẽ vì điều này, Đại Đông nói xong thì mấy người khác cũng không mở miệng nữa. Hành lang chỉ còn lại tiếng bước chân chậm chạp, thậm chí nghe nhiều sẽ thấy không giống tiếng động do mình tạo ra.
Văn Thời xếp thứ hai đếm ngược từ dưới lên, bước theo đội ngũ tiến về phía trước. Nhưng sự chú ý của hắn không ở tiếng bước chân mà là cánh tay đang đặt trên bả vai mình.
Trước kia mỗi khi Hạ Tiều sợ hãi sẽ thường tóm chặt cánh tay hắn. Hắn chỉ coi đó như quả cân buộc trên người mình, trừ việc hơi nặng ra thì không có cảm nhận gì khác.
Nhưng lần này khác biệt.
Tay Tạ Vấn rõ ràng không nặng, chỉ bám lấy hắn như thường nhưng cảm giác tồn tại cực kỳ mạnh mẽ.
Văn Thời có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể hơi lạnh của người sau lưng, xuyên qua một tầng áo thun mỏng chạm vào da thịt. Cũng cảm nhận được ngón tay thon gọn dài hơi cong của Tạ Vấn, đốt ngón tay đang bám vào xương bả vai hắn.
Loại xúc cảm này khá kỳ lạ, Văn Thời khẽ híp mắt trong bóng đêm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!