Chương 30: Mật thất

Kinh nghiệm làm người của Hạ Tiều mới tầm mười năm nên chưa từng trải qua trường hợp nào như thế này. Dù sao cậu cũng xấu hổ muốn chết, đỏ bừng từ đầu đến chân.

Ngược lại anh cậu chỉ hơi mím môi căng thẳng, biểu hiện trên mặt khiến người ta cảm thấy hơi lạnh lẽo đôi chút, giống như không có phản ứng gì…À không phải, vẫn có chút—–

Văn Thời liệt mặt đứng nhìn nhau với Tạ Vấn, sau đó sờ yết hầu, không nói tiếng nào ngoảnh mặt đi.

"Anh, làm thế nào bây giờ." Hạ Tiều đỏ mặt thì thầm.

"Làm sao là làm sao?" Văn Thời giật giật khóe miệng.

"Tin nhắn ban nãy." Hạ Tiều nói.

Văn Thời tỏ vẻ bình tĩnh, tung ra một câu: "Cậu gửi mà."

Hạ Tiều: "???"

Em con mẹ nó….

Vì đối phương là Văn Thời, Hạ Tiều không dám phản kháng, chỉ đành nuốt những lời muốn nói lại.

May mà có người bình tĩnh ung dung hơn có thể áp chế được hắn.

"Cậu bảo người khác gửi tin thì cho rằng tôi không nhìn ra ai là người nói câu ấy chắc." Giọng nói của Tạ Vấn vang lên bên cạnh. Văn Thời ngoảnh đầu sang, lúc này mới phát hiện anh ta và lão Mao đã đi qua bên này, vạch rõ ranh giới với hai người lạ vào cuối cùng.

Lúc nói chuyện, ánh mắt Tạ Vấn liếc hai người đứng ở cửa kia, đánh giá một vòng từ trên xuống dưới, không hề nhìn Văn Thời. Nhưng vì hạ thấp giọng nên càng có vẻ thân mật với người bên cạnh hơn một xíu.

"Nhìn ra thì đã làm sao." Văn Thời nói.

"Chẳng sao cả. Chỉ tò mò cậu tới đây xem điện thoại của ai thôi?" Lúc Tạ Vấn nói chuyện với hắn sẽ hơi nghiêng đầu, nói xong lại thẳng như cũ.

Văn Thời có thể cảm giác được nhiệt độ cơ thể anh ta phả vào người, sau đó tách xa.

Loại hơi thở nhỏ bé và sự tồn tại này khiến Văn Thời ngây ngẩn. Qua mấy giây hắn mới trả lời một cách mỉa mai: "Vậy anh qua đây là đi dạo cái siêu thị nào thế."

Nói xong có hơi bực mình.

Vì lời nói ngắt quãng nên giống như hắn bị nghẹn họng vậy, thế nên có phản bác thì cũng hệt như đuối lý cãi cùn thôi.

Văn Thời lập tức xụ mặt, quyết ngó lơ người nọ.

[1] xụ mặt như này =)))

Bầu không khí trong nháy mắt trở nên đông đặc.

Hắn vừa đóng băng, hai người vào cửa lại càng cứng đờ.

Đại Đông rõ ràng cảm nhận được một chân lý: Thế giới thay đổi trong nháy mắt.

Một giây trước hắn còn kích động gửi tin nhắn cho bà cô lớn họ Trương: Đuổi kịp rồi! Đang ở bên tiệm Ba Mét, em với Chuột đang ở đây, hai người bọn họ chạy đằng trời.

Giây sau, hắn chỉ muốn nói: Hay là hai đứa mình chuồn đi….

Người trong căn phòng này, ngoại trừ hai đồ đệ nhà họ Thẩm phải theo dõi ra, Đại Đông thật sự không muốn gặp ai hết.

Chu Húc càng khỏi cần nói.

Bọn họ cũng quen biết Tạ Vấn, nhưng là kiểu quen biết đơn phương thôi. Loại mệnh đại sát trời sinh nổi tiếng này chẳng khác gì ôn thần cả. Mặc dù không phải nhân vật lợi hại nhưng ai nhìn thấy cũng đều muốn trốn, tránh cho bị lây sát, xui xẻo tìm tới cửa.

Đại Đông thầm nhủ trong lòng phải đen tới cỡ nào mới đụng trúng nhóm người này cơ chứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!