Chương 3: Linh tướng

Văn Thời tuy không biết dùng điện thoại thông minh nhưng tiếng người thì nghe hiểu. Nghe thấy giọng nói của người môi giới, hắn vẫy Hạ Tiều ý bảo đối phương dịch qua đây.

Hạ Tiều ngơ ngác ghé lỗ tai lại gần.

Anh Văn thò gương mặt đẹp trai ngời ngời sang, dùng giọng nói vừa lạnh vừa dễ nghe hỏi cậu một vấn đề khá có chiều sâu: "Cái này xịn hơn điện thoại ngày xưa à? Thế tôi nói chuyện như vậy thì đối phương có nghe thấy không?"

Hạ Tiều: "….."

Khoảng cách thế hệ này lớn lắm rồi đấy.

Hạ Tiều nghĩ ngợi sau đó cầm điện thoại mở giao diện 9 phím[1] nói: "Thôi anh cứ coi nó thành nhắn tin kiểu ngày xưa đi."

[1] giao diện 9 phím trên đt

Văn Thời hiểu ra, hắn đứng thẳng lưng chỉ vào màn hình nói: "Vậy cậu gửi tin nhắn cho hắn bảo lúc nào cũng rảnh."

Hạ Tiều: "…. Nhưng em thấy em không rảnh cho lắm."

Văn Thời nhíu mày.

Hạ Tiều rụt cổ nói: "Ui anh ơi, hôm nay đông người tới còn đỡ. Anh chưa thấy được khu nhà mình buổi tối hàng ngày như thế nào đâu."

"Như nào?"

"Khiếp lắm. Em sống với ông ở đây mười mấy năm rồi, cho đến bây giờ vẫn không dám đi wc ban đêm một mình chứ đừng nói tới ra khỏi cửa."

"……"

Mặt Văn Thời lạnh tanh hai giây sau đó mời bạn học Hạ Tiều cút ra ngoài.

Hắn đóng cửa nhà tắm, kéo cổ áo cởi tuột áo thun, vòng eo thon thả lập tức lộ ra sau lớp vải. Hắn không vui suy nghĩ, bản thân lúc đầu định làm người tốt dìu dắt thằng oắt đồ tôn không biết cố gắng này. Bây giờ nghĩ lại….. hay thôi cứ kệ cái mạch này đứt phựt luôn đi?

Đợi vị tổ tông tự kỷ này tắm rửa sạch sẽ bước ra ngoài, Hạ Tiều đã tiếp đón xong xuôi hai tốp khách mới, còn người phụ nữ Trương Bích Linh có tên trên danh phả thì vẫn chưa rời đi.

Cô ta đứng trước huyền quan[2] nói chuyện với Hạ Tiều, một tay còn dắt thằng con trai không biết giữ mồm giữ miệng của mình.

[2] là khu vực nghỉ tính từ cửa chính vào phòng khách, đây là nơi dẫn các luồng khí từ ngoài vào trong nhà và cũng là nơi bảo vệ sinh khí bên trong ngôi nhà.

"Ông cụ Thẩm ngày mai hạ táng à?" Trương Bích Linh hỏi.

"Vâng." Hạ Tiều gật gật đầu.

"Mấy giờ?"

"6 giờ 45 phút sáng xuất phát, cô muốn đi cùng ạ?" Hạ Tiều lễ phép hỏi.

Cô ấy nhìn chằm chằm di ảnh của Thẩm Kiều nhẹ giọng trả lời: "6 giờ 45 phút? Haizz, tôi hơi bận một chút, nhưng nếu như kịp thì vẫn muốn tới đưa tiễn, ông cụ sống cũng chẳng dễ dàng gì. Trước kia….."

Trước kia chi này rất lợi hại, chỉ hơi ít người mà thôi, hiện giờ rơi vào tình cảnh này đúng thật là đáng tiếc.

Lời này Hạ Tiều từng nghe qua rất nhiều lần, nghe riết đâm ra thuộc lòng luôn rồi. Nhưng Trương Bích Linh còn đỡ hơn người khác, miệng vừa mở đã biết ý phanh lại kịp lúc, lúng túng cười xin lỗi Hạ Tiều.

Có lẽ là để an ủi, cô nói với Hạ Tiều: "Cậu sạch lắm, chúng tôi ít khi nhìn thấy ai sạch như cậu. Mai sau sẽ tốt thôi."

Nói xong cô vỗ nhẹ lưng con trai, cau mày nhỏ giọng bảo: "Mau vái lạy ba cái đi!"

Đứa con trai có vẻ đang trong thời kỳ phản nghịch, nó hất tay mẹ rồi cúi đầu một cách không tình nguyện, thái độ qua loa, lần lạy cuối cùng như thể không lạy, làm xong thì đẩy cửa đi ngay.

Trương Bích Linh chỉ vội chào một câu rồi đuổi theo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!