Đường Vân Cẩm chiều chủ nhật không đông đúc như thường ngày, nhưng vì phải xây trạm tàu điện ngầm mới ở giao lộ nên giao thông vẫn tắc nghẽn, tiếng còi xe liên miên không dứt khiến người nghe vô cùng bực bội.
Chu Húc vừa kết thúc tiết học bù ở trường, tạm thời không muốn về nhà, lang thang trên đường Vân Cẩm cùng đám bạn bè.
Vài đứa tràn đầy hào hứng bàn bạc xem nên đi đâu, nó chẳng có tâm trạng, kéo dây tai nghe, vừa đi vừa đá cục sỏi trên mặt đất.
Trạng thái uể oải này của nó đã kéo dài liên tục hai ba ngày kể từ lúc thoát khỏi lồng. Bởi vậy mới nói trí nhớ quá tốt cũng không ổn, được chứng kiến những cảnh tượng kích thích, tới khi quay về cuộc sống vô vị nhạt nhẽo hàng ngày thì làm cái gì cũng thấy không có tinh thần.
Đây mới là lần vào lồng đầu tiên mà nó đã thấy hơi nghiện. Tiếc là chẳng có ai dẫn nó vào lần thứ hai nữa, bởi vì mẹ nó không đồng ý.
Nhà họ Trương có biết bao nhánh nhỏ, con cái nhà ai mà không được học mấy thứ đặc thù chứ? Chỉ có nó suốt ngày phải học những kiến thức bình thường, bị một đám người thường vây quanh, cuối tuần còn phải học bù.
Rõ ràng nó biết rất nhiều thứ nhưng bình thường chẳng có đất phô diễn, nếu nói ra thì sẽ bị coi như kẻ mắc bệnh tâm thần. Cộng thêm tính cách không im mồm được của bản thân thật sự khiến nó sắp chết vì ngột ngạt rồi.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện này, nó sẽ càng giận Trương Bích Linh hơn.
"Ê!" Mấy thằng bạn bỗng nhiên đẩy Chu Húc một cái, doạ xong phá lên cười hô hố: "Đại tiên ngơ ngẩn cái gì thế?"
"Moá, đừng đẩy tao, nóng bỏ mẹ ra." Chu Húc nói.
Nó là kiểu người thích khoe khoang, lúc thật sự không nhịn nổi nữa sẽ bày ra dáng vẻ cao thâm kể về mấy thứ linh tinh như quẻ thuật trận pháp, hoặc là đổi mấy lời đồn đại về phán quan xưa nay thành truyện ma, coi thành chủ đề nói chuyện chém gió.
Đám bạn vừa thích nghe lại vừa cảm thấy câu chuyện của nó rất thần kỳ, vậy nên đặt cho nó một biệt danh gọi là "đại tiên".
"Ơ kìa? Đại tiên mày vừa rồi có nghe bọn tao nói chuyện không vậy?" Tôn Tư Kỳ có mối quan hệ tương đối tốt với Chu Húc nói.
"Bọn mày vừa nói gì?" Chu Húc hỏi.
Tôn Tư Kỳ: "Lão Lục nói tầng trên tòa nhà Vạn Đạt mới khai trương một khu trò chơi nhập vai trốn thoát khỏi mật thất, bọn tao muốn đi xem. Mày thấy sao?"
Chu Húc: "Được đó."
Nó thật ra không có hứng thú lắm nhưng mà thôi kệ, chỉ cần không trở về nhà thì đi đâu cũng được.
"Ờ thế thì tốt!" Lão Lục đưa điện thoại sang, "Trong tiệm có rất nhiều chủ đề, tao đọc một loạt bình luận của công chúng, cảm thấy mấy cái này khá ổn. Không phải giác quan thứ sáu của mày linh lắm à? Mau qua đây, giơ cao bàn tay siêu việt của mày chọn cho bọn tao một cái kích thích nhất đê."
Lão Lục lật giở album ảnh trong điện thoại, nó đưa những tấm bản thân thấy ưng ý nhất cho Chu Húc xem rồi chọn.
Chu Húc tiện tay lật xem mấy lần, chọn tấm cuối cùng: "Chọn nó đi."
Lão Lục cầm điện thoại: "Vãi, mày cũng biết chọn ghê. Mấy tấm ảnh đằng trước mới là mật thất mà tao chụp màn hình lại, mày lại cứ chọn vào cái không mở cửa."
Chu Húc cau mày: "Sao tao biết được, không mở cửa thì mày để trong album làm gì?"
Lão Lục: "Tao thử tìm kiếm một chút nhưng không tìm thấy thông tin về tiệm này nên tiện tay chụp màn hình lại thôi. Ơ thế mày không biết hả? Mày không biết tiệm này thật á?"
Chu Húc liếc mắt nhìn điện thoại của hắn, bên trên viết ba chữ to đùng: "Cửa tiệm Ba Mét…. Tiệm này bị làm sao?"
Tôn Tư Kỳ hiển nhiên cũng từng nghe qua bèn giải thích cho nó: "Tiệm này vốn nằm trong thành phố ngầm ngay phía trước Vạn Đạt, mấy đứa con gái trong lớp từng tán dóc về nó, nghe thần bí lắm. Tao nhớ có mấy đứa còn muốn đi xem thử, về sau tiệm xảy ra chuyện nên đóng cửa rồi."
Chu Húc: "Xảy ra chuyện gì?"
Tôn Tư Kỳ nghĩ ngợi nói: "Hình như là một nhân viên trong tiệm có vấn đề về thần kinh, còn có một người sau này ngã từ trên tầng xuống nữa."
Chu Húc chìm vào suy tư, không hiểu sao lại nghĩ đến cái lồng mình từng vào khi trước.
Ngược lại lão Lục ở bên cạnh sỉ nhục nó: "Mày không phải là đại tiên à, có thế cũng không biết?"
Chu Húc khó chịu đáp: "Cút cút cút."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!