Chương 27: Chuyện cũ

Đó là một ngọn núi tên Tùng Vân.

Bởi vì khắp núi đều là cây tùng, sắc xanh trải dài một mảnh, hễ có gió thổi qua núi, rừng cây sẽ nhấp nhô chập trùng tựa như mây trôi cuồn cuộn.

Chẳng ai biết ngọn núi này trước kia gọi là gì, sau này lại đổi thành gì. Dù sao đó cũng là chuyện của rất lâu về trước. Có lẽ cái tên "Tùng Vân" này là do Trần Bất Đáo thuận miệng đặt khi đang nấu một bình rượu tùng[1] rồi chợt liếc nhìn cánh rừng ấy.

[1] Rượu tùng/ thông: Đặc sản Định Châu, Hà Bắc – dùng nhựa tùng/thông ủ thành, là một loại rượu trắng bổ dưỡng chứa 21 loại axit amin => Baidu.

Văn Thời không nhớ rõ những chuyện đó, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng ngọn núi trong mơ, dường như hắn ngửi thấy hương trà pha nước tuyết và mùi rượu tùng thoang thoảng.

Sườn núi Tùng Vân có một vùng trũng tự nhiên, mặt đất bằng phẳng, khuất ánh mặt trời, nơi đó có một căn nhà sạch sẽ tao nhã, có vài đứa trẻ choai choai sống ở đó.

Trong mơ có lẽ đang là khoảng thời gian rét đậm nhất trong năm, rất lạnh.

Bếp lò trong góc phòng đang nấu thứ gì đó, Văn Thời nghe thấy tiếng sôi, theo bản năng muốn nhìn sang nhưng bản thân trong mơ không quay đầu mà lại cụp mắt, quật cường nhìn chòng chọc hai cục sỏi nhỏ, một cành cây khô héo và một con chim chết queo trên đất.

Con chim gầy đét kia khô quắt, lông xác xơ, hai chân duỗi thẳng, trông vừa dọa người vừa đáng thương…..

Có vẻ như hắn còn rất nhỏ, nhỏ đến mức cái bàn bên cạnh còn cao hơn hắn.

Đọng nơi khóe mắt còn có mấy đứa bé khác, cũng đều cao hơn hắn. Bọn chúng tụ tập đứng ở một góc khác, cách hắn một khoảng xa, vạch rõ ranh giới.

Trong phòng có đốt hương, khói trắng lượn lờ, hắn không chịu ngước mắt nên không thể thấy rõ vẻ mặt của mấy đứa kia. Nhưng hắn cảm giác được một đứa trong đó đang run rẩy, quần vải tơ khẽ đung đưa.

Bọn chúng rất sợ hắn.

Văn Thời nghĩ thầm.

Cửa đột nhiên vang lên tiếng kẽo kẹt, bị ai đó đẩy ra.

Mấy đứa trẻ kia hơi sửng sốt, vội vàng hoảng sợ xếp thành một hàng, vai chạm vai nhưng vẫn giữ khoảng cách với hắn. Hai tay chúng nó nắm chặt lấy nhau, giơ lên trước trán, cúi đầu cung kính hành đại lễ, giọng nói tràn đầy nét ngây thơ, chúng nó đồng thanh gọi "Sư phụ".

Chỉ có mình hắn vẫn thờ ơ nhìn chằm chằm con chim kia như cũ, quyết không ngẩng đầu cũng không lên tiếng. Môi mím chặt, tay chắp sau lưng nắm chặt tới mức đau nhức.

Hắn nghe thấy tiếng bước chân sàn sạt vang lên rất khẽ. Như thể gió nhẹ thổi xuyên qua cánh rừng. Tiếp theo, một người dừng chân ngay trước mặt hắn.

Người nọ rất cao, hắn chỉ có thể nhìn thấy vạt áo của đối phương.

Áo trong màu tuyết trắng, áo khoác lại là màu đỏ đậm. Rõ ràng là gam màu tươi đẹp nhưng không hiểu sao lại khiến người ta cảm nhận được sự lạnh lẽo khắc nghiệt, tựa như dòng máu chảy xuôi từ trên đỉnh núi tuyết xuống vậy.

Mấy đứa nhỏ khác im như thóc, lùi mấy bước sang bên cạnh.

Chỉ có Văn Thời không nhúc nhích, cứ đứng đấy như thể đang âm thầm thi gan với ai đó.

"Chuyện gì thế này?" Người trước mặt mở miệng.

Giọng nói của hắn như phủ xuống đỉnh đầu, rất êm tai nhưng hơi buồn. Có lẽ do ở trong mơ nên khá mơ hồ. Tuy nhiên có thể nghe ra giọng điệu không hề hung ác, thậm chí được xem như là dịu dàng.

Đương nhiên mấy đứa nhỏ kia vẫn cung kính kèm theo sợ hãi.

"Mấy đứa núp ở góc phòng làm gì?" Người đó lại hỏi.

Một đứa nhóc buộc tóc chỏm trong số đó rụt rè mở miệng: "Chúng con…. chúng con sợ."

"Sợ cái gì?" Ngữ điệu của người nọ từ tốn.

Đứa trẻ do dự, ấp úng không trả lời. Ngược lại một đứa khác nhỏ tuổi hơn xíu hùng hổ mách: "Nó là quỷ."

Ngón tay kia chỉ về phía xa, hiển nhiên đang nói Văn Thời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!