Chương 25: Bất ngờ

Vì cái dòng chết sạch này đột nhiên vùng dậy, Trương Lam cũng chẳng còn lòng dạ nào để trực ban nữa.

Cô ra ngoài rải một lớp bùa chú tuần tra rồi tìm vài tiểu bối tới thay thế mình. Sau đó vội vàng dẫn Trương Bích Linh và Chu Húc ra khỏi lồng quay về trong tộc.

Nhà chính họ Trương ở Tây Hoàn, Ninh Châu. Đó là một khu tập hợp đại trạch[1] kiểu Trung Quốc, đẹp đẽ khí thế, nhưng thế hệ trẻ lại không thích cho lắm.

[1] Đại trạch: kiểu nhà lớn = phủ đệ có vườn, hồ…. lớp trẻ thường thích biệt thử kiểu Tây hơn là dạng nhà cổ này.

Trương Lam cảm thấy phong cách trang trí sặc mùi cổ lỗ sĩ, lúc Chu Húc ở đây còn hay gặp ác mộng, Trương Bích Linh mỗi lần tới đều vô cùng cẩn trọng dè dặt…. So ra thì chỉ có mình Trương Nhã Lâm cảm thấy chỗ này không tệ lắm, bởi vì rất hợp với cái hộp báu vật cổ trang nhã của hắn.

Trương Lam muốn dọn ra ở riêng từ lâu rồi, nhưng luôn thất bại.

Mặc dù hiện tại cô là người nổi bật nhất trong thế hệ cùng trang lứa, nhưng người làm chủ gia đình vẫn là mấy người thế hệ trước. Chỉ cần ông nội Trương Chính Sơ chưa gật đầu thì cô có bày ra tính khí "bà cô" cỡ nào cũng vô dụng hết.

Trạch viện của Trương Lam và Trương Nhã Lâm thông với nhau.

Lúc ba người một rối trở về, Trương Nhã Lâm mới vừa dâng hương cho chiếc hộp xong.

Hắn nghe thấy động tĩnh bên cạnh, lập tức rửa tay đi sang. Người chưa thấy đâu mà tiếng đã tới trước: "Sao rồi? Hỏi ra đầu đuôi vụ kia chưa?"

Trương Lam sai người đặt Chu Húc đang mơ màng lên sô pha, lại dặn pha một tách trà an thần cho Trương Bích Linh: "Chị Linh nói chị ấy không phải người giải lồng, là anh đẹp trai…à anh chàng nhà họ Thẩm kia."

Trương Nhã Lâm nghe xong liền biết bệnh cũ của bà cô lại tái phát: "Chị gặp rồi à?"

"Lúc mày gửi tin nhắn thoại thao thao bất tuyệt với tao, hắn ta ngay bên cạnh đấy. Ở cùng với ma ốm."

"Tạ Vấn?"

"Ờ, bọn họ cùng vào lồng với nhau."

Nhà họ Trương có thái độ phức tạp với Tạ Vấn, chủ yếu trách bản thân anh ta thôi.

Tạ Vấn thuộc nhánh phụ nhà họ Trương, tuy rằng khác họ, lại là con nuôi, nhưng mặt ngoài vẫn được coi là người nhà họ Trương. Nghe đồn anh ta hại cha hại mẹ nghiệp chướng đầy mình, còn bị xóa tên khỏi danh phả, trong mắt hầu hết mọi người thì chính là thằng con rơi bị ghẻ lạnh.

Người bình thường đứng trên vị trí của anh ta ít nhiều đều sẽ thấy xấu hổ, sẽ oán hận hoặc là ganh tỵ.

Nhưng anh ta thì không.

Anh ta gặp ai cũng là dáng vẻ vừa nói vừa cười, không coi trọng nhà họ Trương quá mức hay chĩa mũi nhọn chống đối, tựa như….. người xa lạ không hề dính dáng tới nhau.

Như thể có phải họ Trương hay không cũng chẳng có nghĩa lý gì.

Thái độ này cộng thêm dáng vẻ bệnh tật triền miên của anh ta thật sự rất đặc biệt.

Thế là trên dưới họ Trương, thậm chí không chỉ họ Trương mà người ngoài cũng không thèm để ý tới anh ta, thế nhưng ai cũng đều biết rõ Tạ Vấn, mỗi khi nhắc tới sẽ không nhịn được bán tán vài câu.

Chỉ là mỗi lần bàn tán đều kết thúc bằng một câu—Thôi, kẻ đó chẳng có gì đáng nhắc hết, dù sao có cái lồng cũng không giải được.

Trương Lam và Trương Nhã Lâm có lẽ là hai người duy nhất không nói câu này, người trước là vì mặt mũi, người sau là do tính cách.

"Cho nên ý chị là, tuy rằng tên đệ tử nhà họ Thẩm không bò nổi lên danh phả nhưng vì cậu ta ra tay giải lồng nên mới kéo dòng mạch nhà bọn họ lên hả?" Trương Nhã Lâm hỏi.

Trương Lam: "…"

Nghe vô lý bỏ xừ.

"Vả lại theo lý thuyết, người có thể giải lồng thì tên sẽ xuất hiện trên bức tranh. Hiện giờ trên đó vẫn không có tên của hắn, chỉ có thể nói——" Trương Nhã Lâm tạm dừng một chút.

Hắn định bảo "đánh bậy đánh bạ", nhưng sau khi cân nhắc thì đổi một cách dùng từ uyển chuyển hơn: "Thực lực không vững, còn chưa đủ ổn để ghi tên lên danh phả."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!