Chương 23: (Vô Đề)

Hai vai diễn quần chúng nhát gan trong cửa hàng bị dọa ngất xỉu, đám người còn lại phát hiện không chạy ra ngoài được, cũng không còn gào thét kêu khóc nữa.

Bọn họ co rúm vào một góc, không dám nhúc nhích. Sau khi nghe người phụ nữ kể chuyện thì vẻ mặt hoảng sợ cực độ dần buông lỏng, chuyển thành mờ mịt.

Bốn lá bùa của Trương Bích Linh vẫn dán chặt trên cửa cuốn, nói là tượng trưng cho "mở rộng cửa thành" nhưng mọi người run bần bật chờ đợi một hồi nhưng chẳng cảm nhận được thay đổi nào.

Hạ Tiều lặng lẽ hỏi: "Làm sao để mở rộng cửa thành?"

Chu Húc nãy giờ cứ nhìn chằm chằm người phụ nữ đó như hổ rình mồi, tranh thủ liếc lá bùa một cái: "Sao tôi biết được, tôi đã thực hành bao giờ đâu! Tóm lại diễn giải về loại phù này trên sách có hơi đáng sợ."

Hạ Tiều cân đo lòng can đảm của bản thân, lại hỏi: "Diễn giải là gì?"

Chu Húc: "Vạn quỷ đồ thành."

Hạ Tiều: "…Thế mà bảo là hơi.. dọa người???"

Chu húc: "Anh mù chữ à? Không biết có loại biện pháp tu từ gọi là nói quá à?"

Hạ Tiều nghĩ cũng phải, của người ta là cả cái thành, bọn họ thì chỉ có một căn phòng nhỏ. Huống chi hiện tại vẫn trời yên biển lặng, bùa của Trương Bích Linh có tác dụng hay không khỏi phải nói.

"Vậy dịch ra chút coi, chân anh mày tê quá." Hạ Tiều huých Chu Húc.

Cái thằng nhóc Chu Húc ngang ngược ỷ mình còn nhỏ tuổi, đức hạnh tệ hại, rúc vào xó còn không muốn ngồi dưới đất, thế là nó trưng dụng giày Hạ Tiều thành nệm ghế, ngồi đến mức yên tâm thoải mái.

Hạ Tiều vất vả lắm mới giải phóng được hai chân, cậu cẩn thận duỗi thẳng, đang muốn xoay mắt cá chân tê mỏi, chợt thấy lá bùa dán trên cửa tự lắc lư dù không có gió, nhẹ nhàng phấp phới.

Động tác của cậu cứng đờ, chân không dám nhúc nhích.

Tiếp theo, vài cái bóng lẳng lặng xuất hiện bên dưới khe cửa. Tựa như cái bóng trong góc khi trước, chỉ là số lượng lần này nhiều hơn mà thôi.

Dường như có thứ gì đó đang đứng ngoài cửa, âm u nhìn đám người bên trong.

Da đầu Hạ Tiều tê rần, mồ hôi lạnh thi nhau tuôn ra. Cậu chuyển mắt nhìn một vòng, nhẩm đếm số lượng cái bóng: 1,2,3,4,5….

"Anh ơi." Cậu gọi anh mình. Bởi vì quá sợ hãi nên tiếng gọi như bật nút câm.

"Ông chủ Tạ." Cậu lại gọi, suy sụp chọn người ở gần mình nhất, "Ông chủ Tạ?"

Tạ Vấn nghiêng người sang, "Hửm?"

Hạ Tiều chỉ chỉ khe cửa, nơm nớp lo sợ nói: "Bên ngoài có gì đó, tôi nghi là cả năm chủ tiệm đều tới."

Tạ Vấn: "Năm người? Cậu nghĩ thật đẹp."

Hạ Tiều mờ mịt chớp mắt, còn chưa kịp tiêu hóa hết lời nói của Tạ Vấn, liền nghe thấy cửa cuốn kêu "Xoạch" một tiếng!

Cánh cửa nháy mắt bị lõm một mảng lớn!

Ầm!

Lại một tiếng nữa, cửa cuốn sau lưng cũng bị móp méo, bất ngờ thấy được dấu năm ngón tay bên trên!

Đám người vốn đang trong tình cảnh tù túng giật bắn mình, tóm vội cánh tay bả vai của người bên cạnh, cố gắng co rúm vào góc.

Ầm!

Mọi người trơ mắt nhìn cửa cuốn bị phá một lỗ thủng, giống như chất liệu của nó không phải bằng kim loại, mà là bằng giấy vậy.

Chu Húc đứng gần đó nhất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!