Văn Thời hơi sửng sốt, lập tức thề thốt phủ nhận: "Không hề."
Tạ Vấn không tin tưởng lắm: "Không thật hay không giả đấy?"
Văn Thời câm như hến.
Thật ra hắn muốn nói không phải chuyện này, nhưng lại không chịu nổi đối phương hỏi mình như vậy.
Có lẽ do hành lang tối thui và vắng lặng, hoặc là do Tạ Vấn đứng quá gần, giọng nói dồn xuống mức thấp nhất, nên hiện giờ hắn không nghe rõ Tạ Vấn đang nói gì.
Ai ngờ đối phương mở miệng nói: "Được rồi không đùa cậu nữa, không đói là được. Tôi—–"
Văn Thời ngắt lời: "Anh đừng lên tiếng."
Tạ Vấn khó hiểu: "Vì sao?"
Văn Thời miết vành tai, nghiêng mặt sang bên cạnh một chút. Giữ im lặng hồi lâu mới nhíu mày quay đầu lại. Giọng điệu lộ rõ sự cáu kỉnh: "Vì anh càng nói, tôi càng đói."
Hành lang nháy mắt lặng ngắt như tờ.
Tiếng người nói chuyện trên tầng ba vọng xuống, loáng thoáng giống tiếng xì xào bàn tán.
Tạ Vấn quay đầu nhìn lên trên một cái, sau đó quay lại.
Anh cụp mắt nhìn Văn Thời chốc lát mới bảo: "Vậy tại sao phải nhịn?"
Trong phút chốc, sát khí thuộc về Tạ Vấn tràn ra, như thể đám yêu ma quỷ quái đang quấn quýt lấy nhau, mang theo cảm giác áp bức cực mạnh, rồi lại nhẹ nhàng bay bổng giống như sương mù ban đêm, bao bọc cả người Văn Thời vào trong.
Khoảnh khắc này tạo cho người ta ảo giác như bị ai đó ôm nhẹ.
Nhưng Văn Thời mới chỉ đụng vào sương mù.
Có vẻ mấy thứ đó đã quen với hắn, chúng nhanh chóng thuận theo đầu ngón tay ùa vào cơ thể, xoa dịu cảm giác đói khát từng chút một.
Mà Tạ Vấn từ đầu đến cuối vẫn đứng đó không nhúc nhích, cách Văn Thời một bậc thang. Không hề tiến tới, cũng không rời xa.
Không biết vì sao, sát khí trên người anh ta nặng hơn khi trước, nặng đến mức Văn Thời nhắm mắt cũng không thấy rõ anh, chỉ thấy ấn ký bằng tiếng Phạn màu vàng nâu đè trên nghiệp chướng đang lặng lẽ chảy xuôi.
Văn Thời nâng tay, muốn vén đám sương đen kia ra lại không cẩn thận chạm vào một thứ vừa ấm vừa lạnh nào đó.
Hắn hơi kinh ngạc sau đó nhận ra, đó là cánh tay buông xuôi của Tạ Vấn.
Bàn tay kia dường như do dự trong chớp mắt, tiếp theo liền nhẹ nhàng tránh đi.
Sát khí bỗng bị thu về, Văn Thời cũng khôi phục tinh thần rụt tay lại.
Hàng lang vẫn tối đen như mực, tiếng người nói trên tầng ba vẫn chưa ngừng, như thể tất cả chuyện vừa rồi đều là ảo giác.
Văn Thời không hé răng, cái tay rụt về vẫn quấn chỉ trắng.
Tạ Vấn trong lồng không đeo găng tay, xúc cảm mát lạnh nơi đầu ngón tay vô cùng chân thật, dường như vẫn sót lại trên ngón tay Văn Thời.
Hắn khẽ nhíu mày, miết nhẹ ngón cái hai lần, sợi chỉ dài mảnh giữa các đốt ngón tay kéo căng, trông hơi rối.
"No chưa?" Tạ Vấn vẫn là người mở lời trước.
"Ừm." Văn Thời trầm trầm đáp.
Thật ra cả hai lần đều không no thật, bởi vì lần nào cũng bị ngắt đột ngột. Nhưng khoảnh khắc bị cắt ngang luôn rất khéo, làm hắn không tài nào nói rõ được nên tự nhiên cũng không muốn nhắc tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!